Lời nhân chứng: “Đi qua chiến tranh mới biết quý hòa bình” (1)
Lời nhân chứng: “Đi qua chiến tranh mới biết quý hòa bình”
Khi được hỏi điều gì ám ảnh ông nhất sau cuộc đời trận mạc, ông im lặng một lúc lâu rồi nói:
Là những người bạn đã mất ở Cánh đồng chung. Họ đều còn rất trẻ và có những người còn chưa kịp viết lá thư gửi về nhà. Chúng tôi chôn các anh rồi lại vội vã làm nhiệm vụ. Kể đến đây, giọng ông khản đi, nhưng ánh mắt lại sáng lạ thường khi nói về thế hệ trẻ:
Mong các cháu hôm nay biết quý từng ngày yên bình. Hòa bình là món quà đắt nhất mà thế hệ chúng tôi đổi bằng máu và nước mắt.”
Hơn bốn mươi năm sau chiến tranh, ký ức ấy trong ông vẫn chưa bao giờ cũ.
Ông nguyên là chỉ huy trưởng quân sự xã ( Trì Quang cũ) nay là Xã Xuân Quang là một trong những hội viên tiêu biểu của Hội Cựu chiến binh xã.
Ông Thèn Văn Long – Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã chia sẻ: “Đồng chí Hà luôn là tấm gương sáng. Trong chiến tranh, đồng chí chiến đấu dũng cảm. Trong thời bình, đồng chí sống giản dị, trách nhiệm, gương mẫu đi đầu trong các phong trào của xã.” Ông Long cho biết thêm: “Điều đáng quý nhất ở đồng chí là tinh thần Bộ đội Cụ Hồ còn nguyên vẹn. Đồng chí làm việc không nề hà, vận động bà con đoàn kết, tham gia xây dựng đời sống văn hóa, giữ gìn bản sắc. Những điều đó lan tỏa rất mạnh trong cộng đồng.”
Nhờ những đóng góp trong chiến tranh và thời bình, ông được trao tặng nhiều phần thưởng cao quý: Huy chương Kháng chiến hạng nhất, và hạng nhì, Huy chương chiến sỹ giải phóng, các Kỷ niệm chương khác…Nhưng với ông, phần thưởng lớn nhất chính là được sống trong hòa bình và thấy con cháu trưởng thành.
Bây giờ, dù tóc đã bạc, dáng đã chậm hơn, ông vẫn thường được mời nói chuyện truyền thống cho học sinh và đoàn viên. Ông cười hiền: “Tôi kể không phải để các cháu thương, mà để các cháu hiểu: đất nước mình có được hôm nay không dễ dàng.”
Những câu chuyện của ông giản dị mà chân thật, chính là ký ức sống động của lịch sử, là sợi dây kết nối quá khứ và hiện tại.
Chia tay, ông đứng bên hiên nhà, đưa tay chào theo cách của người lính. Hình ảnh ấy khiến tôi hiểu rằng dù chiến tranh đã lùi xa, trong ông, người lính vẫn còn đó – bền bỉ, kiên cường, trách nhiệm và nhân hậu. Ông không chỉ là một nhân chứng sống của lịch sử, mà còn là người giữ lửa cho thế hệ hôm nay, một người lính giữa đời thường, vẫn ngày ngày cống hiến thầm lặng cho quê hương.



