LỜI NHẮN CỦA NGƯỜI LÍNH GỬI THẾ HỆ TRẺ
Có lẽ điều quý giá nhất mà một thế hệ có thể trao lại cho thế hệ sau không phải là vật chất mà là những bài học được đổi bằng chính trải nghiệm của cuộc đời. Trong cuộc gặp với cựu chiến binh Nguyễn Văn Hạnh, chúng tôi – những đoàn viên thanh niên – đã nghe bác kể về một thời tuổi trẻ. Bác sinh năm 1956, nhập ngũ năm 1974. Khi ấy, bác còn rất trẻ. Tuổi thanh xuân của bác gắn với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Hôm nay, sau nhiều thập kỷ, người lính năm xưa đã trở thành một cựu chiến binh, nhưng khi nhắc đến tuổi trẻ, giọng bác vẫn đầy cảm xúc. Bác nói: “Tuổi trẻ qua nhanh lắm. Có cơ hội thì các cháu phải sống cho có ích”. Chúng tôi hỏi bác thế nào là sống có ích. Bác trả lời rất giản dị: “Học hành cho tốt, làm việc cho tốt, biết thương bố mẹ, biết yêu quê hương, sống có trách nhiệm với mọi người”. Không phải những lời to tát, nhưng chúng tôi cảm nhận được sức nặng của lời nói ấy bởi nó đến từ một người đã dùng chính tuổi trẻ của mình để thực hiện trách nhiệm với đất nước. Bác kể về những ngày nhập ngũ, về nỗi nhớ quê, tình đồng đội và những tháng ngày khó khăn. Nhưng sau tất cả, điều bác muốn nhắc đến nhiều nhất lại là hiện tại. “Ngày trước chúng tôi chỉ mong đất nước được yên bình. Bây giờ các cháu có điều kiện rồi thì phải cố gắng xây dựng quê hương”. Câu nói ấy khiến chúng tôi nghĩ về trách nhiệm của thế hệ trẻ Hoằng Hóa hôm nay. Chúng tôi không phải cầm súng ra trận như thế hệ cha anh. Nhưng chúng tôi có những “mặt trận” của thời đại mình: học tập, khoa học, công nghệ, lao động, bảo vệ môi trường, giữ gìn văn hóa và sống có trách nhiệm với cộng đồng. Bác Hạnh nói: “Mỗi thời có một việc phải làm. Miễn là mình sống có trách nhiệm thì ở thời nào cũng có thể đóng góp”. Chúng tôi rất thích câu nói ấy. Bởi nó giúp chúng tôi hiểu rằng tri ân thế hệ trước không có nghĩa là chỉ nhìn về quá khứ. Tri ân còn là biết mình phải làm gì trong hiện tại. Khi được hỏi bác có điều gì muốn nhắn gửi riêng đến thanh niên quê hương Đằng Cao, bác nói: “Các cháu hãy yêu quê mình. Đi đâu cũng được, làm gì cũng được, nhưng đừng quên mình là người quê Đằng Cao, là con em Hoằng Hóa. Nếu có điều kiện thì hãy đóng góp để quê mình ngày càng tốt hơn”. Chúng tôi nghe mà thấy trong lời bác có cả tình yêu quê hương của một người đã từng đi rất xa nhưng luôn mang theo quê nhà trong ký ức. Đối với chúng tôi, cuộc gặp ấy không chỉ giúp hiểu hơn về một cựu chiến binh mà còn khiến chúng tôi hiểu hơn về chính trách nhiệm của mình. Thế hệ bác Hạnh đã có một thời tuổi trẻ của “hoa lửa”. Thế hệ chúng tôi may mắn có tuổi trẻ trong hòa bình. Hai thế hệ khác nhau về hoàn cảnh nhưng gặp nhau ở một điểm chung: đều cần sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước. Trước khi chia tay, bác Hạnh nói: “Các cháu cứ cố gắng học và sống tử tế. Sau này nhìn lại tuổi trẻ, mình sẽ không thấy tiếc”. Câu nói ấy trở thành lời kết đẹp nhất cho buổi gặp gỡ. Chúng tôi hiểu rằng bác không mong thế hệ trẻ phải nhớ mình bằng những lời quá lớn lao. Bác chỉ mong chúng tôi nhớ rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là một thế hệ đã từng hy sinh tuổi trẻ. Và cách để đáp lại sự hy sinh ấy chính là sống tốt hơn mỗi ngày. Từ câu chuyện của bác Nguyễn Văn Hạnh – người con quê hương Đằng Cao, sinh năm 1956, nhập ngũ năm 1974 – chúng tôi càng thấm thía rằng lịch sử không nằm xa chúng ta. Lịch sử đang ở trong những con người mà chúng ta gặp mỗi ngày, trong mái tóc bạc của những cựu chiến binh, trong những câu chuyện được kể bằng giọng nói chậm rãi và trong những ký ức không thể nào quên. Chúng tôi xin được lưu lại câu chuyện này như một lời tri ân đối với bác và thế hệ những người lính đi trước, đồng thời cũng như một lời tự nhắc mình: hãy sống một tuổi trẻ xứng đáng với hòa bình mà cha anh đã trao lại.



