LỜI NHẮN GIỮA RỪNG SÂU
Trong một lần hiếm hoi nghỉ ngắn, Nguyễn Văn Bình ngồi tựa vào gốc cây giữa rừng Trường Sơn. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió và tiếng lá khô xào xạc.
Ông lấy ra mảnh giấy nhỏ mang theo bên người – dòng chữ đơn sơ từ hậu phương gửi vào. Không nhiều lời, chỉ là sự động viên và mong ông giữ gìn sức khỏe.
Khoảnh khắc ấy khiến ông lặng đi rất lâu. Nhưng rồi, tiếng hiệu lệnh lại vang lên. Ông gấp mảnh giấy lại, đứng dậy cùng đồng đội tiếp tục hành trình giữa rừng sâu, nơi nhiệm vụ vẫn đang chờ phía trước.


