Anh hùng Lực lượng vũ trang

LỜI NHẮN GỬI TỪ BIÊN CƯƠNG VÀ SỰ TIẾP NỐI CỦA MỘT DÒNG MÁU ANH HÙNG

Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang

An Giang17/08/2026phường Nhị Chiểu (phường Nhị Chiểu)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
LỜI NHẮN GỬI TỪ BIÊN CƯƠNG VÀ SỰ TIẾP NỐI CỦA MỘT DÒNG MÁU ANH HÙNG

Mùa xuân năm 1979, khi đất nước vừa trải qua những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước chưa lâu, tiếng súng lại vang lên ở biên cương phía Bắc. Trong dòng người lên đường bảo vệ Tổ quốc có người lính dạn dày kinh nghiệm Nguyễn Xuân Kim, quê ở xã Lạc Long, huyện Kinh Môn (nay thuộc tỉnh Hải Dương).

Người anh hùng ngã xuống trong khói lửa Cốc San Nguyễn Xuân Kim sinh năm 1952, từng có 3 năm chiến đấu tại chiến trường Trị - Thiên (1972-1975) với nhiều thành tích xuất sắc trước khi trở về. Tuy nhiên, khi Tổ quốc cần, ông lại tạm biệt người vợ tảo tần và hai con nhỏ để lên đường. Ngày 17/2/1979, khi quân địch bắt đầu tấn công toàn tuyến biên giới, Thượng sĩ Nguyễn Xuân Kim đang là quyền Đại đội trưởng Đại đội 6, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 192 bộ đội địa phương Hoàng Liên Sơn, giữ nhiệm vụ chốt giữ tại Cốc San, huyện Bát Xát, Lào Cai.

Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt khi địch dùng cả tiểu đoàn có pháo binh và xe tăng yểm trợ. Trong vòng vây lửa đạn, ông Kim vẫn bình tĩnh chỉ huy đơn vị chờ địch đến gần mới nổ súng. Ba lần bị thương nặng, có lúc ngất đi vì mất máu, nhưng cứ mỗi khi tỉnh lại, ông lại tiếp tục cầm súng, dùng lựu đạn và tiểu liên AK đánh thẳng vào đội hình địch. Dưới sự chỉ huy của ông, đơn vị đã bẻ gãy 8 đợt tấn công, diệt hơn 200 tên địch, trong đó riêng cá nhân ông tiêu diệt 60 tên. Ông đã anh dũng hy sinh ngay trên trận địa sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội. Với chiến công đặc biệt này, ông đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào cuối năm 1979.

Nỗi đau thầm lặng và lời nhắn gửi cuối cùng Ở quê nhà, bà Nguyễn Thị Khách – vợ ông – cùng hai con là Nguyễn Thị Liên và Nguyễn Văn Lân trải qua những ngày tháng mong ngóng tin chồng, tin cha trong vô vọng. Suốt thời gian chiến sự, gia đình bặt tin ông cho đến khi nghe loáng thoáng tin buồn qua đài phát thanh, nhưng phải đến năm 1981, giấy báo tử mới chính thức gửi về.

Trước khi lên đường, ông Kim chỉ kịp nhắn lại một lời giản đơn nhưng nặng trĩu tình thân cho con trai: "Con mau lớn để giúp mẹ, giúp chị". Lúc ấy, cậu bé Lân mới chưa đầy 2 tuổi, chưa kịp có một ký ức rõ ràng nào về gương mặt cha. Lời dặn đó đã trở thành kim chỉ nam, theo sát anh Lân suốt hành trình trưởng thành.

Sống xứng đáng với danh dự người con anh hùng Lớn lên trong sự thiếu vắng bàn tay chăm sóc của cha nhưng đầy ắp niềm tự hào, anh Nguyễn Văn Lân luôn nỗ lực thực hiện lời di nguyện năm xưa. Dù từng có ý định nối nghiệp binh nghiệp của cha nhưng không thành, anh đã chọn lập nghiệp tại quê nhà để chăm sóc mẹ già và ông bà nội. Với tinh thần cần cù, anh xây dựng cơ ngơi khang trang bằng nghề nấu rượu truyền thống và trồng hành, tỏi. Sự thành đạt của anh không chỉ nằm ở kinh tế khá giả mà còn ở việc nuôi dạy các con ăn học thành tài: một người đã tốt nghiệp đại học công tác tại Hà Nội và một người đang là sinh viên ngành Y.

Không chỉ riêng anh Lân, người con gái lớn của liệt sĩ Kim là chị Nguyễn Thị Liên cũng đã viết tiếp trang sử hào hùng của gia đình khi gia nhập quân đội và trở thành một Trung tá quân nhân chuyên nghiệp.

Dù liệt sĩ Nguyễn Xuân Kim đã vĩnh viễn nằm lại nơi biên cương, nhưng tinh thần của ông vẫn luôn sống mãi. Sự trưởng thành và hạnh phúc của các con hôm nay chính là minh chứng rõ nhất cho việc lời nhắn gửi năm xưa đã được thực hiện trọn vẹn, và có lẽ ở nơi xa ấy, người cha anh hùng đã có thể mỉm cười mãn nguyện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn