LỜI NHẮN NHỦ CHO THẾ HỆ TƯƠNG LAI
Năm 1974, Trần Đức Thành rời quê nhập ngũ khi mới mười tám tuổi.
Một năm sau, ông có mặt trên những chiến trường quan trọng trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến.
Ông đã đi qua những cung đường dài từ miền Bắc vào miền Nam, vượt qua núi rừng, sông suối, trải qua những ngày thiếu thốn lương thực và những trận đánh quyết liệt.
Ông đã chiến đấu ở Xuân Lộc.
Ông đã tham gia những nhiệm vụ trinh sát.
Ông đã có mặt trong nhiệm vụ bảo vệ cầu Sài Gòn.
Ông đã chứng kiến đồng đội hy sinh.
Và cuối cùng, ông trở về.
Nhưng chiến tranh không chỉ để lại trong ông những ký ức về trận đánh.
Nó để lại một cách nhìn khác về cuộc sống.
Sau ngày đất nước thống nhất, Trần Đức Thành trở về với gia đình và bắt đầu cuộc sống mới.
Những vết thương trên cơ thể trở thành dấu tích của một thời tuổi trẻ.
Nhưng ông không coi những năm tháng quân ngũ là điều đáng tiếc.
Ngược lại, ông luôn tự hào vì mình đã được góp một phần tuổi trẻ vào cuộc đấu tranh giành độc lập và thống nhất đất nước.
Điều ông muốn nhắn nhủ với thế hệ trẻ hôm nay không phải là những câu chuyện hào hùng xa xôi.
Đó là một điều rất giản dị: hãy biết trân trọng hòa bình.
Bởi hòa bình không tự nhiên mà có.
Hòa bình được xây dựng bằng sự hy sinh của rất nhiều thế hệ.
Có những người lính đã rời quê khi tuổi đời còn rất trẻ.
Có những người không bao giờ trở về.
Có những người trở về nhưng mang theo thương tích.
Có những gia đình phải sống nhiều năm trong nỗi chờ đợi.
Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay cần hiểu giá trị của những gì mình đang có.
Theo ông Thành, cách tốt nhất để thế hệ trẻ tri ân quá khứ không phải chỉ là ghi nhớ những câu chuyện chiến tranh.
Điều quan trọng hơn là phải học tập, rèn luyện và sống có trách nhiệm.
Đất nước đã hòa bình thì nhiệm vụ của thế hệ trẻ là xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.
Nếu thế hệ của ông đã chiến đấu để bảo vệ Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay cần học tập để xây dựng Tổ quốc.
Mỗi người có thể đóng góp bằng những việc khác nhau.
Học sinh có thể học tập thật tốt.
Thanh niên có thể rèn luyện kỹ năng, sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Người lao động có thể làm việc tốt, sáng tạo và đóng góp cho xã hội.
Những người làm công tác khoa học có thể nghiên cứu để đưa đất nước phát triển.
Điều quan trọng là mỗi người đều phải hiểu mình đang sống trong một đất nước đã phải trải qua rất nhiều mất mát để có được hòa bình.
Nhìn lại hành trình của mình, Trần Đức Thành vẫn nhớ người thanh niên mười tám tuổi ngày nào.
Nếu không có ngày lên đường tháng 10 năm 1974, cuộc đời ông có lẽ đã đi theo một hướng khác.
Nhưng lịch sử đã lựa chọn cho ông một con đường.
Con đường ấy có gian khổ, có mất mát, có những người đồng đội mãi mãi nằm lại.
Nhưng cũng có niềm tự hào của một người lính đã sống trọn với nhiệm vụ của thế hệ mình.
Giờ đây, khi kể lại những câu chuyện ấy, ông mong thế hệ trẻ hiểu rằng ký ức chiến tranh không phải để nuôi dưỡng hận thù.
Ký ức được kể lại để con người biết trân trọng hòa bình.
Để những người sinh ra sau chiến tranh hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay là thành quả của biết bao thế hệ.
Và để mỗi người trẻ biết mình phải làm gì cho tương lai.
Hãy học tập thật tốt, rèn luyện thật tốt, sống có trách nhiệm và góp sức xây dựng quê hương, đất nước.
Đó có lẽ là lời nhắn nhủ giản dị nhất của một người lính đã đi qua chiến tranh.
Một người từng đứng ở những ngày cuối của cuộc chiến, từng chứng kiến mất mát và từng trở về từ chiến trường.
Với ông, ký ức không phải để khép lại quá khứ.
Ký ức là để nhắc những người đang sống hôm nay rằng: hòa bình là điều phải biết trân trọng, còn tương lai đất nước là trách nhiệm của thế hệ mai sau.



