Cựu Thanh niên xung phong

Lời Nhắn Nhủ Từ Người Lính Năm Xưa

Lời người lính năm xưa

Lào Cai26/11/2025Nguyễn Thành Long (Đoàn cơ sở Chi cục Hải quan khu vực VII)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lời Nhắn Nhủ Từ Người Lính Năm Xưa

Nhân ngày 27/7/2025 – Ngày Thương binh Liệt sĩ, chúng tôi có dịp đến Nghĩa trang Liệt sĩ tại Phường Lào Cai để dâng hương tưởng niệm những anh hùng đã ngã xuống cho Tổ quốc. Buổi sáng hôm ấy, không khí trong nghĩa trang lặng như chạm vào từng nhịp thở. Hàng thông đứng lặng, gió nhẹ lay động lá cờ đỏ thắm bên những phần mộ trắng. Ai trong chúng tôi cũng mang trong tim một sự xúc động khó tả khi bước qua những tấm bia khắc tên, tuổi và quê hương của biết bao người lính đã đi xa mãi mãi.

Giữa không gian trầm mặc ấy, chúng tôi gặp một bác cựu thanh niên xung phong – mái tóc điểm bạc nhưng ánh mắt vẫn sáng và ấm. Bác bày mâm hương giản dị trước phần mộ đồng đội, đôi tay run run thắp từng nén nhang như đang chạm vào ký ức của cả một thời tuổi trẻ. Khi chúng tôi chào hỏi và đứng trò chuyện, bác mở lòng chia sẻ rằng năm nào bác cũng về đây, coi như một lời hẹn với những người bạn đã nằm lại nơi này từ mấy chục năm trước.

Trong câu chuyện, bác kể về những năm tháng chiến tranh mà bác và đồng đội đã trải qua – những ngày hành quân xuyên rừng, những đêm bom sáng cả bầu trời, những bữa cơm chỉ có vài hạt muối chia nhau. Bác cười mà đôi mắt đỏ hoe khi nhắc lại những người bạn ngã xuống ngay bên cạnh mình, những lời dặn dò cuối cùng còn dang dở. “Chiến tranh qua rồi, bác còn sống để quay lại thắp cho tụi nó nén nhang, thế là may mắn lắm cháu ạ”, bác nói, giọng nghẹn lại.

Bất ngờ, bác kể rằng bác còn giữ thói quen ghi lại cảm xúc bằng thơ. Và ngay giữa nghĩa trang, bác đọc cho chúng tôi nghe một bài thơ bác viết về những năm tháng chiến đấu trên mảnh đất Hàm Rồng – những câu chữ mộc mạc, chân thành nhưng đầy sức mạnh. Từng câu thơ như đưa chúng tôi trở lại những năm tháng hào hùng mà dữ dội, nơi mà bác và các đồng đội đã chiến đấu bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả niềm tin vào ngày đất nước hoà bình.

Bài thơ của bác thể hiện ý chí kiên cường và niềm tin mãnh liệt. Trong bài có câu:

“Giữ cho mạch máu nối liền,
Cho tàu thông suốt tới miền phương Nam.”

Khoảnh khắc ấy, ai trong đoàn cũng cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết giá trị của hoà bình hôm nay. Những nén nhang chúng tôi thắp lên không chỉ là nghi thức mà là lời biết ơn, là sự kính trọng dành cho thế hệ đi trước – những người đã trả bằng cả tuổi trẻ, bằng máu xương để Tổ quốc được đứng vững, để chúng ta có được cuộc sống yên bình như hôm nay.

Rời nghĩa trang, hình ảnh người lính già vẫn in đậm trong tâm trí mỗi người. Cuộc gặp gỡ tình cờ ấy trở thành một bài học sống động về lòng yêu nước, về trách nhiệm của thế hệ hôm nay. Chúng tôi hiểu rằng tri ân không chỉ là nhớ ơn, mà còn là tiếp nối – tiếp nối tinh thần bất khuất, tiếp nối ý chí kiên cường và tiếp nối khát vọng bảo vệ Tổ quốc trong thời bình.

Ngày 27/7 vì thế không chỉ là một ngày tưởng niệm, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc: hòa bình hôm nay là món quà được đánh đổi bằng máu của bao thế hệ, và chúng ta – những người đang sống – phải biết trân trọng, gìn giữ và tiếp tục vun bồi tình yêu nước bằng chính hành động của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn