Thân nhân liệt sĩ, người có công

Lời nhờ vả chiều Hưng Lộc

Nghệ An05/07/2026Nguyễn Hoàng Chung, Bí thư Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1970, những đoàn quân nối nhau hành quân vào chiến trường miền Nam. Khắp Nghệ An, không khí chuẩn bị lên đường lúc nào cũng khẩn trương, bởi không ai biết lệnh xuất phát sẽ đến vào lúc nào.

Trong một buổi chiều dừng chân tại Hưng Lộc, tôi gặp cậu Thắng – người đồng chí sắp theo đơn vị vào chiến trường. Trước giờ chia tay, cậu chỉ nhờ tôi một việc rất giản dị:

"Chị mua giúp em ít dây chun để cột tăng võng."

Đó chỉ là vài sợi dây chun nhỏ, nhưng với người lính hành quân giữa rừng Trường Sơn lại là vật dụng không thể thiếu. Dây chun giúp buộc tăng, mắc võng nhanh, khi có lệnh hành quân gấp cũng dễ tháo ra, tiết kiệm từng phút quý giá trên đường hành quân.

Tôi nhận lời ngay, bởi nghĩ rằng việc ấy không có gì khó.

Từ Hưng Lộc, tôi lặn lội đi bộ lên chợ Vinh, quãng đường hơn chục cây số, với hy vọng tìm mua bằng được số dây chun để kịp mang về cho Thắng trước lúc đơn vị xuất phát.

Thế nhưng, đi khắp các hàng quán trong chợ, tôi vẫn không mua được. Thời chiến thiếu thốn đủ bề, một món đồ nhỏ như dây chun cũng trở nên hiếm hoi.

Trên đường trở về, lòng tôi không khỏi thấp thỏm. Tôi chỉ mong đơn vị của Thắng chưa nhận lệnh hành quân để còn kịp nghĩ cách khác.

Đó chỉ là một lời nhờ rất nhỏ trước lúc chia tay, nhưng tôi không ngờ rằng chính sự thiếu vắng vài sợi dây chun ấy lại mở đầu cho một câu chuyện khiến tôi nhớ mãi suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lời nhờ vả chiều Hưng Lộc | Câu chuyện thời hoa lửa