Lời nói cuối cùng của người Anh hùng
Giây phút xúc động khi đồng đội nghẹn ngào vây quanh và lời hỏi thăm khẩu pháo thiêng liêng của Tô Vĩnh Diện trước lúc trút hơi thở cuối cùng.
Ngay sau khi khẩu pháo được hãm lại an toàn bên mép vực, các đồng chí trong khẩu đội vội vã lao đến gạt chiếc bánh pháo, đưa Tô Vĩnh Diện ra ngoài. Người Khẩu đội trưởng kiên cường lúc này đã bị thương rất nặng, lồng ngực gãy sườn, cơ thể đầm đìa máu tươi nhưng ánh mắt anh vẫn ngời sáng sự minh mẫn lạ kỳ.
Đồng đội nghẹn ngào ôm lấy anh, nước mắt hòa lẫn bùn đất trên mặt. Anh em vội vã lấy băng cá nhân sơ cứu và chuẩn bị võng để đưa anh về trạm quân y tuyến sau. Trong vòng tay siết chặt của những người đồng chí đã cùng vào sinh ra tử, Tô Vĩnh Diện dùng chút sức lực cuối cùng tột cùng của cuộc đời, thì thầm hỏi một câu ngắn gọn:
"Pháo có việc gì không anh em?"
Đồng chí Nguyễn Văn Chi khóc nức nở trả lời: "Pháo không sao cả, pháo an toàn rồi anh Diện ơi!". Nghe thấy câu trả lời đó, một nụ cười thanh thản, rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt tràn đầy máu và bùn đất của người chiến sĩ trẻ. Anh khẽ gật đầu, rồi nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng trong niềm tiếc thương vô hạn của toàn thể cán bộ, chiến sĩ Đại đội 827.
Anh đã hy sinh ở tuổi 30, khi tràn đầy sức trẻ và lý tưởng. Lời nói cuối cùng của Tô Vĩnh Diện không dành cho bản thân, không dành cho gia đình, mà hoàn toàn hướng về nhiệm vụ và khí tài của Quân đội. Câu hỏi ấy đã trở thành một biểu tượng bất tử về tinh thần trách nhiệm và lòng trung thành vô hạn của người chiến sĩ cách mạng.



