Lời nói dối ngọt ngào của người thương binh sắp ra đi
Lời nói dối ngọt ngào của người thương binh sắp ra đi
Nhân chứng kể: Bác sĩ Lê Thị Thu Hà (Nguyên chủ nhiệm quân y Trung đoàn 9, Sư đoàn 304)
"Trong cuộc đời làm bác sĩ chiến trường, tôi đã chứng kiến biết bao sự hy sinh anh dũng, nhưng câu chuyện về người chiến sĩ trẻ tên Nghĩa trong chiến dịch Thành cổ 1972 luôn khiến tôi nhói lòng mỗi khi nhớ lại. Nghĩa bị thương rất nặng do trúng mảnh pháo gầm vào vùng bụng và đùi, được đồng đội khênh về trạm phẫu thuật dã chiến trong tình trạng mạch yếu, huyết áp tụt dốc liên tục.
Qua khám sàng lọc, tôi biết vết thương quá hiểm nghèo, y học chiến trường lúc đó không thể cứu vãn được nữa, thời gian của cậu chỉ còn tính bằng từng phút. Nghĩa mở mắt nhìn tôi, đôi môi mấp máy run rẩy, cố nắm lấy vạt áo blouse dính đầy vết máu của tôi. Cậu hỏi nhỏ: 'Bác sĩ ơi... em sắp khỏi bệnh chưa?... Sang tuần... em có kịp ra trận địa... chiến đấu cùng anh em không?...'
Nhìn ánh mắt tràn đầy hy vọng và khát vọng sống của Nghĩa, tim tôi nghẹn lại, nước mắt chực trào ra. Nhưng tôi cố kìm lòng, nở một nụ cười thật tươi, siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của cậu và nói một lời nói dối ngọt ngào: 'Khỏi rồi, vết thương nhẹ thôi em ạ. Em cứ nhắm mắt ngủ một giấc thật ngon, sang tuần chị sẽ ký giấy cho em xuất viện về đơn vị chiến đấu nhé'. Nghĩa nghe vậy, gương mặt hốc hác bỗng giãn ra, cậu nở một nụ cười mãn nguyện rồi từ từ nhắm mắt, ra đi thanh thản trong giấc ngủ dài. Lời nói dối đêm ấy là sự bất lực của người thầy thuốc, nhưng đó là sự xoa dịu cuối cùng tôi có thể dành cho một người anh hùng thời hoa lửa."



