LỜI REO VUI TRÊN BẾN THÀNH NGÀY CHIẾN THẮNG
LỜI REO VUI TRÊN BẾN THÀNH NGÀY CHIẾN THẮNGNhân chứng kể lại: Cô Lê Thị Tuyết (Cựu nữ biệt động thành Sài Gòn)"Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn rực rỡ trong nắng vàng và ngợp trời cờ đỏ sao vàng. Tổ biệt động nội đô của chúng tôi có nhiệm vụ phối hợp với các cánh quân tiến công dẫn đường chiếm giữ khu vực Chợ Bến Thành và Tổng nha Cảnh sát quốc gia cũ. Khi những chiếc xe tải chở đầy chiến sĩ bộ binh giải phóng tiến vào quảng trường trước chợ, đám đông người dân ùa ra đón chào như một làn sóng lớn.Tôi đứng trên bực thềm cao của cửa chợ, tay cầm chiếc loa phóng thanh cầm tay bằng sắt, dốc hết sức bình sinh reo hò thông báo: 'Đồng bào ơi! Sài Gòn đã hoàn toàn giải phóng rồi! Đất nước mình hòa bình rồi!'. Tiếng reo vui của tôi hòa lẫn vào tiếng khóc nghẹn ngào, tiếng vỗ tay và tiếng reo hò vang trời của hàng vạn con người xung quanh.Một anh lính trẻ từ trên xe nhảy xuống, đưa tay quệt những giọt mồ hôi trộn lẫn bụi đường trên má, cười rạng rỡ trao cho tôi một nhành hoa vạn thọ màu vàng rực rỡ nhặt được bên đường. Khoảnh khắc reo vui thời hoa lửa ngày hôm ấy chính là quả ngọt cuối cùng của một chặng đường dài đầy gian khổ, là lời khẳng định đanh thép cho sức mạnh vô địch của khối đại đoàn kết dân tộc, mở ra trang sử mới thanh bình, thịnh vượng cho Tổ quốc Việt Nam."Mỗi câu chuyện trôi qua là một lần chúng ta được nghiêng mình trước sự vĩ đại của một thế hệ. Bạn có muốn đi sâu vào chi tiết của một câu chuyện cụ thể nào trong số này, hoặc tiếp tục lật mở những trang hồi ức tiếp theo của Thời hoa lửa không?



