LỜI RU BÊN VÀNH MŨ RƠM
LỜI RU BÊN VÀNH MŨ RƠM
Trong dòng chảy vàng son của lịch sử dân tộc, khi nhắc về "thời hoa lửa", người ta thường nhớ đến những tọa độ lửa anh hùng, những đoàn xe xẻ dọc Trường Sơn, hay những người lính tuổi mười chín, đôi mươi kiên cường nơi chiến hào trận địa. Nhưng có một góc khuất vô cùng thầm lặng, một thế giới tuổi thơ kỳ diệu vẫn lặng lẽ lớn lên và được bảo vệ vẹn nguyên giữa lòng chảo của cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc do giặc Mỹ gây ra: đó chính là những lớp học mầm non thời sơ tán.
Giai đoạn ấy, khi bầu trời không còn bình yên mà bị cày xới bởi những lốt bom băm vằm, những người cô giáo mẫu giáo đôi mươi đã phải tạm gác lại tà áo dài thướt tha mềm mại, gác lại những mơ mộng của tuổi trẻ con gái thành thị hay nét dịu dàng nơi làng quê để khoác lên mình tấm áo chàm bạc màu, vai đeo túi thuốc cứu thương, đầu đội chiếc mũ rơm dày cộp, cùng các con bước vào một cuộc hành quân đặc biệt – cuộc hành quân bảo vệ những búp măng non của đất nước.
Nhìn lại những thước phim tư liệu cũ, chúng ta – những người giáo viên mầm non của thời đại hòa bình không khỏi nhói lòng và khâm phục. Lớp học ngày ấy không có bảng đen lung linh, không có máy chiếu hiện đại, không có những mảng tường trang trí rực rỡ sắc màu hay những món đồ chơi bằng nhựa tinh xảo như bây giờ. Lớp học mầm non thời hoa lửa thực chất là những căn hầm chữ A, nửa chìm nửa nổi sâu dưới lòng đất, xung quanh được gia cố, chất đầy những bao cát nặng trịch để chống bom bi, bom nổ chậm.
Ấy thế mà, trong cái không gian chật hẹp, sực mùi đất ẩm ấy, thế giới của các con vẫn ngập tràn sự sáng tạo. Dưới bàn tay khéo léo của cô, những chiếc xe đẩy làm từ tre nứa, những con cào cào, chú chim thắt bằng lá dứa, lá dừa đã trở thành những món báu vật vô giá nuôi dưỡng tâm hồn trẻ thơ. Diệu kỳ thay, vượt lên trên tiếng gầm rú xé toạc bầu trời của máy bay phản lực, vượt qua nỗi sợ hãi của đạn bom, tiếng hát "Ai yêu nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh" hay những câu hò, bài đồng dao vẫn vang lên trong trẻo, ngân vang từ sâu trong lòng đất mẹ.
Người ta vẫn nói, giáo viên mầm non là những người làm nghề "gieo hạt". Nhưng trong thời hoa lửa, các cô không chỉ gieo hạt mầm tri thức, mà còn gieo cả niềm tin và sự sống. Có những đêm bom dội xé toạc màn sương, khi mặt đất rung chuyển dữ dội, người cô giáo mầm non lập tức trở thành một người chiến sĩ dũng cảm, một người mẹ hiền che chở. Một tay cô ôm chặt năm, sáu đứa trẻ vào lòng, một tay che chắn, giữ vững cửa hầm, miệng cô vẫn không ngừng hát, không ngừng kể chuyện. Giọng cô khi ấy có thể run lên vì áp lực bom nổ, nhưng ánh mắt cô nhìn các con vẫn bừng lên sự kiên định. Cô hát để tiếng hát thanh xuân của mình át đi tiếng gầm rú của bạo tàn, cô kể chuyện để giữ cho tâm hồn ngây thơ của các con không bị một vết xước, một vết sẹo nào của nỗi sợ hãi chiến tranh. Sự hy sinh thầm lặng, không đòi hỏi danh xưng ấy chính là một nốt nhạc trầm hùng, hòa quyện vào bản hùng ca bất tử của toàn dân tộc.
Hôm nay, những chiếc mũ rơm, những căn hầm chữ A năm xưa đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử và lui vào những trang ký ức. Ngồi giữa ngôi trường mầm non khang trang, hiện đại, lắng nghe tiếng cười rộn rã, rạng rỡ của các con thơ dưới mái trường hòa bình, lòng những người giáo viên trẻ - những đoàn viên Chi đoàn trường Mầm non Hướng Dương chúng tôi lại dâng lên niềm xúc động nghẹn ngào. Chúng tôi hiểu rằng, mỗi góc sân trường đầy hoa, mỗi trang giáo án lật mở hôm nay đều được đổi bằng thanh xuân, bằng máu và nước mắt của một thế hệ đi trước.
"Vành mũ rơm" đã lùi xa, nhưng tinh thần kiên cường, tình yêu nghề, yêu trẻ vô bờ bến của các cô giáo thời hoa lửa sẽ mãi là ngọn đuốc thiêng liêng, soi rọi hành trình nuôi dạy trẻ của chúng tôi. Chi đoàn trường Mầm non Hướng Dương nguyện tiếp nối ngọn lửa ấy, nỗ lực hết mình để giữ gìn và tuyên truyền những giá trị lịch sử cao đẹp, nguyện là người mẹ thứ hai nắn nót, chở che cho những mầm non tương lai của Tổ quốc ngày một vững vàng, bay cao.



