LỜI RU BÊN VÕNG TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
LỜI RU BÊN VÕNG TRÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
Trạm giao liên số 9 nằm khuất trong một hang đá lớn, nơi các đoàn quân thường dừng chân nghỉ lại một đêm trước khi vào nam. Đêm ấy, có một người mẹ trẻ là giao liên địa phương mang theo đứa con thơ sáu tháng tuổi vào hang tránh bom đạn. Tiếng khóc ngằn ngặt của đứa trẻ vì khát sữa giữa đêm đông lạnh giá làm thức tỉnh cả căn hầm đầy những người lính trẻ. Người mẹ khẽ đỡ con lên, ngồi đung đưa bên chiếc võng bạt sờn cũ và cất lên lời ru xứ Nghệ ngọt ngào, sâu lắng. "À ơi, con ngủ cho ngoan để các chú hành quân ra trận, mai này nước nhà thống nhất mẹ đưa con về thăm quê..." – tiếng ru trầm ấm bay xa. Giai điệu thân thương ấy như một dòng nước mát lành, thấm sâu vào tâm khảm của những người chiến sĩ đang xa gia đình. Nhiều người lính trẻ lặng đi, giấu giọt nước mắt lăn dài trên má vì nhớ mẹ, nhớ quê hương đồng ruộng da diết tột cùng. Lời ru của người mẹ đất lửa đã trở thành liều thuốc tinh thần sưởi ấm lòng chiến sĩ trước giờ bước vào cuộc chiến sinh tử. Đứa trẻ ngoan ngoãn ngủ say, bầu không khí trong hang đá bỗng trở nên thanh bình, ấm áp lạ kỳ giữa mùa chiến dịch khốc liệt. Khúc hát ru thời hoa lửa năm ấy mãi là một nốt nhạc nhân văn, dịu dàng trong bản hùng ca giữ nước vĩ đại của dân tộc.


