LỜI RU DƯỚI TRẬN ĐỊA PHÁO CAO XẠ
LỜI RU DƯỚI TRẬN ĐỊA PHÁO CAO XẠ
Nhân chứng kể lại: Cô Bùi Thị Thanh (Cựu nữ tự vệ nhà máy dệt Nam Định)
"Những năm 1966 - 1967, thành phố Nam Định là mục tiêu đánh phá điên cuồng của máy bay giặc Mỹ hòng hủy diệt trung tâm công nghiệp dệt lớn nhất miền Bắc. Nhà máy dệt của chúng tôi vừa sản xuất, vừa tổ chức một đại đội tự vệ trực chiến pháo cao xạ 37 ly, đặt mâm pháo ngay trên nóc nhà xưởng kiên cố.
Tôi lúc đó mới sinh con đầu lòng được sáu tháng. Ban ngày gửi con dưới hầm mẫu giáo dã chiến của nhà máy, tối đến tôi lại khoác súng trường, trèo lên nóc xưởng trực chiến cùng chị em. Tiếng còi báo động rú lên liên tục, tiếng gầm rú của máy bay phản lực xé toạc bầu trời đêm yên bình của thành phố.
Tôi nhớ mãi đêm trung thu năm 1966, trời sáng trăng vằng vặc. Địch tổ chức ném bom tọa độ ngay sát khu vực kho bông. Mâm pháo của chúng tôi rung lên bần bật, mảnh bom văng rào rào vào thành thép. Từ phía hầm ngầm dưới đất, tiếng khóc của trẻ con vang lên văng vẳng qua loa truyền thanh nội bộ do các cháu bị giật mình. Tim tôi thắt lại, bầu sữa mẹ căng tròn đau nhói.
Để giữ vững tinh thần cho chính mình và đồng đội, vừa tiếp đạn vào mâm pháo, tôi vừa cất tiếng hát ru con nhỏ nhẹ, giọng hát hòa vào tiếng súng phòng không chát chúa: 'À ơi, con ngủ cho ngoan, mẹ trên mâm pháo giữ tròn trời xanh...' . Khúc hát ru kiên cường giữa lằn ranh sinh tử ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những người mẹ mặc áo lính, bắn cháy chiếc máy bay trinh sát của địch ngay trong đêm."



