Bài viết

LỐI RỪNG KHÔNG QUÊN

Phú Thọ26/12/2025Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Sông Lô2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lan là thiếu niên du kích của làng ven sông, nhanh nhẹn và gan dạ. Em thường làm nhiệm vụ đưa thư, dẫn đường cho các tổ thanh niên xung phong phá đá mở đường. Trong một lần công tác, Lan quen anh Minh – đội trưởng TNXP, người luôn động viên mọi người bằng nụ cười hiền hậu.

Minh coi Lan như em gái. Mỗi khi trời mưa rừng, anh lại đưa cho Lan chiếc áo mưa cũ, dặn em đi sát mép đường an toàn. Lan thầm ngưỡng mộ anh – người thanh niên luôn đi đầu trong những đoạn đường nguy hiểm nhất.

Một lần, khi đoàn xe sắp qua, địch bất ngờ ném bom. Lan nhanh trí kéo anh Minh xuống hầm tránh bom, nhưng bản thân em bị đất đá vùi lấp. Minh đào bới bằng tay không, cứu Lan ra, dù đôi bàn tay rớm máu.

Con đường được mở đúng giờ. Trước lúc chia tay, Minh trao cho Lan chiếc còi nhỏ:
“Giữ lấy làm kỷ niệm, để nhớ rằng giữa chiến tranh vẫn có những người coi nhau như ruột thịt.”

Hòa bình lập lại, Lan trở thành cán bộ Đoàn. Chiếc còi nhỏ năm xưa vẫn theo chị trong mỗi buổi sinh hoạt, nhắc nhớ về một tình bạn trong sáng, bền chặt giữa lửa đạn chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LỐI RỪNG KHÔNG QUÊN | Câu chuyện thời hoa lửa