LỜI TÂM NGUYỆN RA CHIẾN TRƯỜNG VÀ NHỮNG ĐÊM HẬU CẦN GIAN KHỔ
Ông Nguyễn Văn Tám, sinh năm 1950, từng là chiến sĩ Tiểu đoàn 1 Thanh niên Xung phong Cửu Long, tham gia chiến đấu tại chiến trường Tây Nam từ tháng 11/1978. Với ông, ký ức không thể quên là những đêm dài thực hiện nhiệm vụ hậu cần – nơi mà sự mệt nhoài, bùn đất và hiểm nguy luôn song hành.
Gia nhập đơn vị trong giai đoạn căng thẳng của cuộc chiến, ông Tám đảm nhiệm những nhiệm vụ nặng nề như tải đạn, chuyển lương thực và tiếp tế cho các lực lượng chiến đấu ở tuyến trước. Công việc âm thầm nhưng cực kỳ quan trọng ấy diễn ra chủ yếu trong đêm, giữa những cung đường trơn trượt và địa hình sình lầy đặc trưng của vùng biên giới.
Sau những giờ gồng gánh vật phẩm quân dụng nặng trĩu trên vai, đơn vị chỉ được phép dừng lại nghỉ chốc lát ngay bên bờ sình hoặc mép đường. Sự kiệt sức khiến người lính chỉ cần đặt lưng xuống là ngủ mê man, dù biết rõ hiểm họa có thể ập đến bất kỳ lúc nào. Giấc ngủ ấy, theo lời ông Tám, là “giấc ngủ của sự dốc cạn sức lực và của niềm tin tuyệt đối vào người bạn gác duy nhất trong đêm.”
Trong bóng tối đặc quánh, mỗi người lính chỉ có khẩu súng, chiếc ba lô và sự cảnh giác của đồng đội để bấu víu. Chính sự tận cùng gian khó ấy đã tôi luyện nên bản lĩnh của ông Tám – một ý chí không gục ngã trước mệt mỏi, và một niềm tin sâu sắc vào sức mạnh đoàn kết trong chiến tranh.
Thông điệp gửi lại
Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Tám là minh chứng sinh động về nghị lực của thế hệ Thanh niên Xung phong – những con người vượt qua giới hạn thể xác và tinh thần để bảo vệ Tổ quốc. Trong chiến đấu cũng như trong cuộc sống hôm nay, biết đặt niềm tin đúng nơi và giữ vững tinh thần giữa khó khăn chính là sức mạnh giúp chúng ta đi tiếp, như cách mà những người lính năm xưa đã kiên cường trên từng tấc đất biên cương.



