Lời thề bằng máu của thế hệ trẻ trước linh cữu anh Trần Văn Ơn
Trong lễ tang lịch sử của anh Trần Văn Ơn, có một hình ảnh vô cùng bi tráng và đanh thép. Trước linh cữu của anh, hương án được đặt trang trọng với hai câu thơ được viết bằng chính máu của học sinh: “Chết vì tổ quốc, chết mà vẫn sống, / Sống kiếp Việt gian, ô nhục muôn đời”. Những nét chữ viết bằng máu ấy không chỉ là niềm tiếc thương vô hạn mà còn là lời thề quyết tử của thế hệ thanh niên Sài Gòn bấy giờ. Nó khẳng định một chân lý sáng ngời: cái chết vì nghĩa lớn là sự bất tử, còn sống luồn cúi, làm tay sai cho giặc là nỗi nhục nhã ngàn năm. Máu của anh Ơn và các bạn học sinh đã đổ xuống để tưới tẩm cho cây tự do của Tổ quốc. Đọc hai câu thơ ấy, trái tim em như thắt lại vì xúc động và nể phục. Chúng em hiểu rằng, danh dự và lòng yêu nước lớn hơn sinh mệnh. Tuổi trẻ học đường hôm nay nguyện sẽ sống một cuộc đời trong sạch, tử tế, tránh xa những cái xấu để không hổ thẹn với lời thề máu của cha anh.



