Lời thề bất tử trên ngực sóng
Trận chiến không cân sức tại Gạc Ma và lời hô vang đanh thép của Trần Văn Phương trước họng súng kẻ thù.
Rạng sáng ngày 14 tháng 3 năm 1988, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn sương biển, thủy triều trên dải đá Gạc Ma bắt đầu rút thấp. Đúng kế hoạch, Chuẩn úy Trần Văn Phương cùng tổ công tác cắm cờ gồm 5 đồng chí gieo mình xuống làn nước ngang ngực, khẩn trương di chuyển lên bãi đá chìm. Bất chấp mép đá sắc nhọn găm vào chân và những dòng hải lưu chảy siết, anh Phương cùng đồng đội nhanh chóng dựng cột và kéo lá cờ đỏ sao vàng tung bay kiêu hãnh giữa biển trời Trường Sa.
Thế nhưng, chỉ ít phút sau, từ các tàu chiến lớn đang bao vây xung quanh, đối phương thả nhiều xuồng máy chở hàng chục lính trang bị tận răng, mang theo súng tiểu liên và lưỡi lê đổ bộ lên bãi đá. Chúng hung hãn xông vào áp sát, nổ súng chỉ thiên đe dọa nhằm đè bẹp tinh thần và cướp lấy lá cờ Tổ quốc. Trước sự hung hăng và lực lượng áp đảo của kẻ thù, Trần Văn Phương cùng các chiến sĩ Nguyễn Văn Lực, Nguyễn Văn Mới, Nguyễn Tiến Xuân không một chút nao núng. Họ nhanh chóng quây lại thành một vòng tròn, lấy thân mình làm lá chắn bao bọc quanh chân cột cờ.
Trong tay chỉ có vài chiếc xẻng xúc cát, tay trần và niềm tin sắt đá, các anh kiên cường đẩy lùi những đợt xông vào giật cờ của nhóm lính đối phương. Khi kẻ thù lên đạn rên xiết và chĩa thẳng họng súng vào ngực, Trần Văn Phương đứng thẳng người, ánh mắt rực sáng căm hưng, anh dồn toàn bộ sức lực hô vang lời thề lịch sử làm rung chuyển cả không gian sóng nước: "Thà sinh tồn trên đảo chứ không để mất đảo. Hãy để máu của chúng ta tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân Nhân dân Việt Nam!" Lời thề ấy lập tức trở thành mệnh lệnh trái tim, khắc sâu vào tâm khảm của mỗi người lính giữ đảo.



