Lời thề bất tử Vị Xuyên
Năm tháng có thể trôi qua, nhưng tôi không bao giờ quên những ngày tháng Năm và Sáu năm 1984 ở Vị Xuyên. Cả mặt trận Hà Giang khi ấy là một địa ngục trần gian, một "Lò Vôi Thế Kỷ," nơi đạn pháo địch trút xuống liên tục, không ngơi nghỉ. Tiếng pháo rít, tiếng nổ chát chúa, và mùi thuốc súng cháy khét lẹt đã trở thành thứ không khí chúng tôi hít thở.
Nhiệm vụ của Sư đoàn 356 chúng tôi là giữ bằng được các cao điểm chốt chặn, đặc biệt là cao điểm 468. Đây là ngọn núi đá trọc, không một cây xanh che chắn, nhưng là yết hầu chiến lược. Cuộc chiến không phải là đấu súng thông thường, mà là giành giật từng phiến đá, từng mẩu giao thông hào được đào vội vã trong đá lạnh. Chúng tôi phải đào hầm sâu hơn để tránh đạn pháo, ăn lương khô trộn lẫn bụi đá và mùi máu tanh nồng.
Sự hy sinh là điều tàn khốc và diễn ra hàng ngày. Tôi nhớ rõ trận đánh ác liệt nhất ở khu vực mà anh em gọi là "Đồi Thịt Băm". Khi địch phản công, chúng tôi buộc phải chiến đấu giáp lá cà, máu chảy hòa vào bùn đất và đá vụn. Tôi đã chứng kiến đồng đội, anh Hùng, bị thương vào chân nhưng vẫn cố gắng dùng súng chặn đứng mũi tấn công của đối phương. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, anh ấy đã thều thào câu nói khắc sâu vào tâm trí mọi người: "Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử!"
Lời thề ấy trở thành sức mạnh tinh thần. Chúng tôi không còn chiến đấu bằng lý trí đơn thuần, mà bằng sự thề nguyện giữ đất. Hơn 4.000 chiến sĩ đã vĩnh viễn nằm lại nơi đây, hóa thân vào những ngọn núi đá cao vợi của Hà Giang. Họ đã dùng xương máu của mình để dựng lên một bức tường thành kiên cố, khẳng định chủ quyền và ý chí bảo vệ biên cương thiêng liêng của Tổ quốc. Mỗi hòn đá Vị Xuyên ngày nay đều là một kỷ vật của những anh hùng vô danh.


