LỜI THỀ "CÒN MỘT MẸO ĐẤT CŨNG ĐÁNH" CỦA ANH HÙNG TRẦN CAN
Sinh ra tại xã Bãi Sậy, huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên, người thanh niên miền Bắc Trần Can mang theo ý chí sắt đá của tuổi trẻ hậu phương vượt dãy Trường Sơn vào chiến trường Điện Biên Phủ năm 1954. Là Đại đội phó thuộc Trung đoàn 102, Đại đoàn 308, anh luôn thể hiện mưu trí, dũng cảm và tinh thần đi đầu trong những trận đánh cam go nhất.
Trong cuộc tấn công điểm cao 507—cửa ngõ chiến lược quan trọng bảo vệ trung tâm tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của địch—Trần Can cùng đồng đội đối mặt với hỏa lực pháo binh và máy bay dữ dội. Khi lực lượng ta thương vong nhiều, anh đã dũng cảm dẫn đầu tiểu đội xông lên đánh chiếm từng công sự, tiêu diệt nhiều ổ hỏa lực địch và cắm ngọn cờ chiến thắng lên đỉnh điểm cao.
Đối phương liên tục tung lực lượng phản kích quyết liệt nhằm chiếm lại vị trí. Giữa làn đạn mù mịt và khói bom đặc quánh, Trần Can kiên cường bám trụ, trực tiếp cầm súng bắn trả và mưu trí chỉ huy đồng đội đẩy lùi từng đợt tấn công của kẻ thù. Dù bị thương, anh vẫn kiên quyết không rời trận địa, giữ vững lời thề cùng đồng đội quyết tâm bảo vệ từng tấc đất công sự cho đến hơi thở cuối cùng.
Sáng ngày 7 tháng 5 năm 1954, trong những giờ phút cuối cùng của chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử, người sĩ quan trẻ miền Bắc Trần Can đã anh dũng hy sinh ngay trên đỉnh điểm cao 507, chỉ vài giờ trước khi toàn bộ tập đoàn cứ điểm địch đầu hàng.
Với những chiến công hiển hách và sự hy sinh oanh liệt, anh đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tấm gương của Anh hùng - Liệt sĩ Trần Can mãi là biểu tượng bất tử cho chí khí kiên trung và chí hướng cống hiến của thế hệ thanh niên miền Bắc thời kỳ hoa lửa.



