Lời thề của người thầy thuốc giữa bom đạn.
Giữa chiến trường Quảng Ngãi, nơi tiếng bom có thể vang lên bất cứ lúc nào và bệnh xá dã chiến luôn sẵn sàng di chuyển, tôi hiểu rằng chiếc áo blouse mình khoác không chỉ là biểu tượng của nghề nghiệp, mà còn là lời hứa với sự sống.
Giữa chiến trường Quảng Ngãi, nơi tiếng bom có thể vang lên bất cứ lúc nào và bệnh xá dã chiến luôn sẵn sàng di chuyển, tôi hiểu rằng chiếc áo blouse mình khoác không chỉ là biểu tượng của nghề nghiệp, mà còn là lời hứa với sự sống.
Tôi đã chọn nghề y không phải để tìm một cuộc sống bình yên, mà để có mặt ở nơi con người cần được cứu chữa nhất. Giữa rừng sâu, khi thuốc men cạn dần, băng gạc phải giặt lại nhiều lần, khi mỗi ca cấp cứu đều là cuộc chạy đua với thời gian, tôi càng thấm thía ý nghĩa của hai chữ "thầy thuốc".
Tôi tự hứa với mình sẽ không bao giờ bỏ rơi người bệnh vì sợ hãi. Dù ngoài kia bom vẫn nổ, dù bệnh xá có thể phải chuyển đi trong đêm, tôi vẫn sẽ ở bên thương binh đến khi làm được tất cả những gì có thể.
Tôi tự hứa sẽ giữ cho đôi tay mình luôn cẩn trọng, trái tim luôn nhân hậu và lương tâm luôn trong sáng. Mỗi vết thương được băng bó, mỗi cơn sốt được hạ xuống, mỗi sinh mạng được giữ lại đều là trách nhiệm thiêng liêng của người bác sĩ.
Tôi cũng hiểu rằng sẽ có những lúc thất bại. Sẽ có những người bệnh ra đi dù tôi đã cố gắng hết sức. Những giọt nước mắt ấy sẽ không làm tôi gục ngã, mà sẽ nhắc tôi phải học hỏi nhiều hơn, kiên cường hơn và yêu thương con người nhiều hơn.
Giữa chiến tranh, lời thề của người thầy thuốc không được đọc trong một giảng đường hay trước một buổi lễ trang trọng. Lời thề ấy được viết bằng những đêm thức trắng, bằng những bước chân băng rừng tìm thuốc, bằng những lần cùng đồng đội khiêng cáng vượt suối, và bằng sự bình tĩnh trước ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Nếu một ngày tôi không còn được trở về, tôi chỉ mong rằng mọi người sẽ nhớ đến tôi như một người bác sĩ đã sống trọn với nghề, đã yêu thương con người bằng tất cả khả năng của mình, và đã giữ trọn lời thề cứu người ngay giữa những năm tháng bom đạn.
Bởi điều quý giá nhất của người thầy thuốc không phải là danh tiếng hay sự ghi nhận, mà là niềm tin của người bệnh khi nắm lấy bàn tay mình. Và chừng nào còn giữ được niềm tin ấy, chừng đó lời thề của người thầy thuốc vẫn còn nguyên giá trị, dù ở thời bình hay giữa chiến tranh.



