Cựu chiến binh

Lời thề của người thương binh "tàn nhưng không phế"

Phạm Văn Bảy

02/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi rời chiến trường với tỷ lệ thương tật 31%, ông Phạm Văn Bảy trở về quê hương với đôi bàn tay trắng và một gia đình nheo nhóc. Nhưng bản chất người lính không cho phép ông đầu hàng số phận. Ông bắt đầu khởi nghiệp bằng nghề thu mua phế liệu, rồi dần dần tự mày mò học nghề cơ khí để sửa chữa máy móc cho bà con nông dân.

Bằng sự cần cù và óc sáng tạo, xưởng cơ khí nhỏ của ông dần phát triển thành một doanh nghiệp có tiếng. Điều đặc biệt ở công ty của ông Bảy chính là đội ngũ nhân viên. Ông luôn dành sự ưu tiên hàng đầu cho các cựu chiến binh, con em thương binh và những người khuyết tật có hoàn cảnh khó khăn. Ông bảo: "Ngày xưa ở chiến trường, chúng tôi chia nhau từng mẩu lương khô, nay có điều kiện, tôi phải giúp đồng đội mình cùng vươn lên".

Tại xưởng của ông, không có sự phân biệt giữa chủ và thợ. Ông trực tiếp dạy nghề, hướng dẫn từng li từng tí cho những người khuyết tật để họ có thể tự nuôi sống bản thân. Không chỉ hỗ trợ việc làm, ông còn thường xuyên tổ chức các chuyến đi về nguồn, tặng quà cho những gia đình chính sách nghèo trong vùng. Ông Phạm Văn Bảy đã trở thành một biểu tượng sống cho ý chí vượt khó, dùng sự thành đạt của mình để xoa dịu nỗi đau chiến tranh cho những người xung quanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn