Lời thề độc lập bên dòng sông Thạch Hãn
"Mùa hè năm 1972, sông Thạch Hãn đỏ lửa. Ông Hùng khi đó mới 19 tuổi, vừa rời ghế nhà trường bước vào trận chiến khốc liệt 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Ông kể, đêm nào đơn vị cũng có người vượt sông vào thành, và đêm nào cũng có người nằm lại dưới đáy sông. Trước khi bơi qua sông dưới làn mưa bom, anh em trong tiểu đội nắm chặt tay nhau thề: ""Nếu ngày mai chỉ còn một người sống sót, người đó phải sống để kể lại cho cả thế giới biết chúng ta đã yêu mảnh đất này nhường nào"". Ông Hùng bị thương nặng bởi một mảnh pháo, được đồng đội kéo qua sông trong tình trạng hôn mê. Khi tỉnh lại ở trạm quân y, ông biết tin cả tiểu đội 9 người của mình chỉ còn lại một mình ông. Suốt mấy mươi năm qua, cứ đến ngày 27/7, ông lại quay về bờ sông Thạch Hãn, thả những nhành hoa đăng xuống dòng nước. Ông bảo: ""Tôi không sống cho riêng tôi, tôi đang sống thay cho phần của 8 người đồng đội đã nằm lại tuổi đôi mươi""."


