Cựu chiến binh

Lời thề dưới bóng tre làng Liên Trì

Ninh Bình13/05/2026Nguyễn Hà Vy (Xã Yên Mô)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1977, khi những cơn gió lạnh đầu mùa tràn về trên mảnh đất Yên Mô, Ninh Bình, cũng là lúc chàng thanh niên Nguyễn Văn Luy vừa bước sang tuổi 17 – cái tuổi bẻ gãy sừng trâu với bao hoài bão. Khi ấy, đất nước vừa thống nhất chưa lâu nhưng mây đen chiến tranh lại kéo đến ở biên giới Tây Nam. Tại thôn Liên Trì, xã Yên Hòa, không khí tòng quân rộn rã khắp các ngõ xóm. Bác Luy khi đó, dù dáng người còn đôi chút thư sinh nhưng trái tim đã rực cháy ngọn lửa tình nguyện. Bác quyết định gác lại những dự định cá nhân, gác lại những buổi làm đồng sớm khuya cùng cha mẹ để viết đơn nhập ngũ.

Ngày bác ra đi, rặng tre đầu làng Liên Trì như nghiêng mình theo gió tiễn biệt người con ưu tú. Bác nhớ mãi đôi mắt rưng rưng của mẹ và cái vỗ vai đầy tin tưởng của cha. Hành trang mang theo chỉ là một chiếc ba lô con cóc, vài bộ quần áo sờn màu và một ý chí sắt đá. Bác được biên chế vào Sư đoàn 341 – đơn vị anh hùng từng lập nhiều chiến công hiển hách. Đối với một thanh niên vùng đồng bằng Bắc Bộ, việc phải di chuyển hàng ngàn cây số vào miền Nam xa xôi là một thử thách vô cùng lớn. Thế nhưng, khát vọng bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc đã giúp bác vượt qua nỗi nhớ nhà da diết. Những đêm nằm trên tàu hành quân vào Nam, bác thường nhìn về phía Bắc, thầm hứa với quê hương Yên Hòa rằng: "Chưa hết giặc, chưa về". Câu chuyện về sự khởi đầu này không chỉ là dấu mốc cá nhân mà còn đại diện cho cả một thế hệ thanh niên Yên Mô sẵn sàng dâng hiến tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn