Lời thề dưới chân Chùa Núi Cây Me (Phong cách tự sự, hồi tưởng)
Lời thề dưới chân Chùa Núi Cây Me (Phong cách tự sự, hồi tưởng) Trong căn nhà nhỏ tại xóm 1, xã Yên Mô, ông Tạ Văn Thụ – người cựu binh của Lữ đoàn 71, Quân đoàn 4 – bồi hồi nhớ về những năm tháng thanh xuân hiến dâng cho Tổ quốc. Với ông, ký ức về "thời hoa lửa" không chỉ là khói súng, mà còn là nỗi đau mất mát và tình đồng đội thiêng liêng trên đất bạn Campuchia. Năm ấy, chàng thanh niên Tạ Văn Thụ mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào đơn vị chiến đấu tại tỉnh Svay Rieng, một trong những mặt trận khốc liệt nhất trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng Pol Pot. Địa danh "Chùa Núi Cây Me" đã trở thành một phần máu thịt trong ký ức của ông. Đó là nơi đơn vị ông đảm nhận nhiệm vụ bảo vệ khu vực trọng yếu, nhưng cũng là nơi họ phải đối mặt với những thử thách nghiệt ngã nhất của đời lính. Ông Thụ kể lại, có những thời điểm đơn vị rơi vào tình thế ngặt nghèo khi bị địch bao vây cô lập hoàn toàn. Giữa cái nắng cháy da thịt của vùng đất chùa Tháp, nguồn tiếp tế bị cắt đứt. "Đói và khát" là hai kẻ thù đáng sợ không kém gì đạn lạc. Anh em chiến sĩ phải chia nhau từng hớp nước bùn, từng mẩu lương khô mốc. Thế nhưng, trong lằn ranh giữa sự sống và cái chết, tinh thần thép của người lính Quân đoàn 4 chưa bao giờ lung lay. Họ vẫn kiên cường giữ vững trận địa, đánh bật những đợt càn quét của quân Pol Pot dù quân số hao hụt từng ngày. Khoảnh khắc đau đớn nhất mà ông chẳng thể quên là sự hy sinh của người đồng chí, người anh em Tạ Văn Ý. Trong một trận đánh giáp lá cà ác liệt, ông Ý bị thương nặng. Khi ông Thụ vội vã băng bó, người đồng đội ấy chỉ nắm chặt lấy tay ông, hơi thở thoi thóp nhưng ánh mắt rực sáng một niềm tin sắt đá. Câu trăn trối cuối cùng của ông Ý: "Cố gắng sống để đến ngày toàn thắng" đã trở thành mệnh lệnh trái tim, thôi thúc ông Thụ và những người còn lại tiếp tục chiến đấu. Hôm nay, ngồi giữa thời bình, ông Thụ nhắn nhủ đến lớp trẻ xã Yên Mô: "Đất nước có được độc lập, tự do như hôm nay là nhờ xương máu của bao người đi trước. Các cháu hãy biết trân trọng và nỗ lực xây dựng quê hương, để sự hy sinh ấy không bao giờ là vô ích."


