Lời thề dưới chân đèo Lộc Bằng
Năm 1972, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go, chàng thanh niên Nguyễn Văn Hùng xung phong lên đường nhập ngũ. Ông được phân công về Đại đội 3, Pháo binh bám trụ tại khu vực đèo Lộc Bằng – trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ nhằm cắt đứt tuyến viện trợ vào chiến trường miền Nam.
Những cơn mưa pháo và bom dây diễn ra liên tục ngày đêm, san phẳng nhiều mảng rừng. Ông Hùng cùng đồng đội sống trong hầm hào kiên cố, vừa đánh trả máy bay địch vừa dọn dẹp đất đá để xe qua. Nhiều lần bom nổ ngay sát vách hầm, đất đá vùi lấp cả trận địa, nhưng không một ai rời vị trí. Trong một trận đánh vào mùa thu năm 1972, đơn vị ông đã bắn rơi một máy bay phản lực địch, giữ vững mạch máu giao thông.
Hòa bình lập nghiệp, ông Hùng trở về sinh sống tại phường Hồng Bàng. Mỗi lần nhắc lại kỷ niệm xưa, ông vẫn bàng hoàng nhớ về những đồng đội đã ngã xuống, coi đó là động lực để tiếp tục cống hiến cho công tác hội cựu chiến binh tại địa phương.


