Lời Thề Dưới Chân Thành Cổ
truyen y nghia
Mùa hè năm 1972, mảnh đất Quảng Trị bỏng rát bởi bom cày đạn xới. Thành cổ – một vuông thành đất cũ – bỗng trở thành tâm điểm của cả thế giới, nơi hứng chịu hàng vạn tấn bom đạn mỗi ngày.
Thành và Lâm là hai người bạn thân, cùng rời ghế nhà trường đại học ở Hà Nội để xếp bút nghiên lên đường ra trận. Họ được phân vào cùng một tiểu đội bảo vệ góc thành phía Đông. Đêm đó, dòng sông Thạch Hãn cuồn cuộn đỏ ngầu phù sa và máu, tiếng pháo gầm rú không ngớt từ phía bên kia bờ.
Lâm bị thương nặng ở chân sau một trận oanh tạc ban chiều, vết thương bắt đầu hoại tử và sốt cao. Thành vừa băng bó cho bạn, vừa cố nhịn đói để nhường mẩu lương khô cuối cùng. Trong ánh chớp loé lên từ những quả pháo sáng, Lâm thều thào, nắm chặt tay Thành:
"Thành à, nếu tao không qua khỏi đêm nay... mày phải sống. Nhất định phải thay tao về lại giảng đường, viết tiếp bài luận văn còn dang dở của tụi mình nhé."
Thành nuốt nước mắt vào trong, lắc đầu quầy quậy:
"Không, mày sẽ sống! Chúng ta đã thề là sẽ cùng nhau uống nước Tây Hồ ngày chiến thắng mà. Giữ vững tinh thần, tao sẽ cõng mày qua sông khi có lệnh rút."
Đúng lúc đó, tiếng xích xe tăng địch lại gầm rú tiến vào sát chân thành. Lệnh từ chỉ huy phát ra: “Bằng mọi giá không được lùi bước!”. Lâm nhìn bạn, ánh mắt bỗng trở nên sáng rực và kiên định đến lạ lòng. Anh dùng hết sức bình sinh, đẩy mạnh Thành vào hầm trú ẩn rồi ôm chặt lấy bọc bộc phá cuối cùng, bò nhoài ra hướng cửa mở.
Một tiếng nổ rền vang rung chuyển cả góc thành cổ. Chiếc xe tăng địch khựng lại, bốc cháy ngùn ngụt. Khói bom tan đi, Lâm đã hòa vào đất mẹ Quảng Trị khi tuổi đời mới vừa tròn mười chín.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn độc lập. Giữa sân trường đại học rợp bóng bằng lăng, Thành đứng đó, trên tay là tấm bằng tốt nghiệp xuất sắc. Anh lặng lẽ lật trang đầu tiên của cuốn luận văn, nơi có dòng chữ nắn nót: “Kính dâng hương hồn Lâm – người đồng đội đã nằm lại Thành cổ năm 1972. Tôi đã đi nốt con đường của chúng ta.”



