Lời thề dưới gầm cầu Long Biên
Lời thề dưới gầm cầu Long Biên
Mùa đông năm 1946, Hà Nội chìm trong màn sương muối mờ ảo và hơi lạnh căm căm của gió mùa Đông Bắc. Nhưng cái lạnh ấy không làm giảm đi cái nóng rực của những trái tim đang sôi sục ý chí bảo vệ Thủ đô. Nam, một chàng trai tự vệ phố cổ, đứng gác dưới gầm cầu Long Biên hùng vĩ. Trong tay anh không phải khẩu súng hiện đại, mà là một cây "bom ba càng" – thứ vũ khí thô sơ nhưng mang sức mạnh của lòng quả cảm tuyệt đối.
"Cảm tử quân" – cái tên nghe vừa kiêu hãnh vừa bi tráng. Nam và đồng đội đã viết đơn tình nguyện bằng máu, thề rằng "Sống chết với Thủ đô". Đêm ấy, tiếng đại bác từ pháo đài Láng nổ súng phát lệnh cho cuộc toàn quốc kháng chiến. Cả Hà Nội rực lửa. Nam nhìn về phía nhà mình ở phố Hàng Bạc, nơi mẹ anh và em gái đã tản cư, lòng tự nhủ: "Con đi để phố mình mãi mãi còn".
Khi những chiếc xe tăng của quân Pháp tiến vào gầm cầu, Nam siết chặt cán bom. Anh biết, khi mũi kim hỏa của quả bom chạm vào vỏ thép xe tăng, anh cũng sẽ tan vào cát bụi. Nhưng trong giây phút ấy, anh không sợ hãi. Anh thấy hình ảnh Hà Nội 36 phố phường, thấy tà áo dài thướt tha bên hồ Gươm hiện ra. Nam lao vút đi như một mũi tên lửa. Một tiếng nổ rung chuyển đất trời, chiếc xe tăng bốc cháy ngùn ngụt. Nam đã ngã xuống, nhưng lời thề dưới gầm cầu Long Biên năm ấy đã trở thành bất tử.


