Lời thề dưới hang Hỏa Quảng và mối tình vĩnh hằng
Lời thề dưới hang Hỏa Quảng và mối tình vĩnh hằng
Tại ngã ba Lộc Yên (Quảng Trị), cựu TNXP Lê Thị Mơ (nguyên đội viên Đội 55 TNXP toàn quốc) thường kể về câu chuyện tình yêu cảm động nhưng đầy bi thương giữa hai đồng đội của bà: chị Nguyễn Thị Nhài và anh Trương Văn Cường.
Anh Cường là chiến sĩ rà phá bom mìn, còn chị Nhài làm nhiệm vụ san lấp hố bom. Họ yêu nhau giữa tiếng pháo nổ đạn rơi, hẹn ước sau ngày hòa bình sẽ về quê chung một nhà. Căn hầm trú ẩn tại hang Hỏa Quảng là nơi chứng kiến những dòng nhật ký và những chiếc hoa tai làm bằng mảnh vỏ đạn mà anh Cường tự tay gọt giũa tặng chị Nhài.
Ngày 18/3/1972, trong một đợt rà phá bom trận địa để mở đường cho xe tăng ta tiến vào giải phóng Quảng Trị, một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ. Anh Cường hy sinh tại chỗ. Chị Nhài lao ra hố bom, ôm lấy người yêu nức nở.
Không gục ngã trước đau thương, chị Nhài biến đau thương thành hành động. Chị xung phong nhận vị trí rà phá bom mìn hiểm trở nhất của anh Cường. Chỉ ba tháng sau, trong một đợt san lấp hố bom dưới mưa đạn pháo, chị Nhài cũng dũng cảm hy sinh.
Bà Mơ rấn nước mắt: "Ngày chị Nhài mất, chúng tôi tìm thấy trong túi áo chị chiếc hoa tai bằng vỏ đạn của anh Cường bọc cẩn thận trong tệp giấy chứng nhận kết nạp Đoàn. Mối tình của họ đã hòa vào đất trời Trường Sơn, trở thành biểu tượng cho tình yêu thủy chung, son sắt của thế hệ trẻ thời chống Mỹ."



