Cựu chiến binh

Lời Thề Dưới Mùa Hoa Nhài .

Thôn Liễu Kinh

Nghệ An22/08/2026xã Vĩnh Thịnh (xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ nằm cuối hẻm, cựu chiến binh Nguyễn Văn Nam, năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, vẫn giữ thói quen dậy từ 5 giờ sáng. Lau chùi chiếc bàn thờ đồng đội, ông cẩn thận đặt lên đó một nhánh hoa nhài thơm dịu — loài hoa mà người bạn thân nhất của ông, liệt sĩ Lê Minh, từng rất thích khi hai người còn ở chiến trường Quảng Trị năm 1972.

​Trong một trận đánh ác liệt bảo vệ Thành cổ, một quả pháo bất ngờ dội xuống ngay sát hầm chỉ huy. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông Minh đã đẩy ông Nam xuống hố tăng sấu, dùng thân mình che chắn. Tỉnh dậy giữa mù mạt khói súng và đất đá, ông Nam giữ được mạng sống nhưng người đồng đội chung bát cơm, chung tấm áo dã chiến năm nào đã vĩnh viễn nằm lại. "Sống thay phần của Minh" trở thành lời thề thầm lặng theo ông suốt nửa thế kỷ qua.

​Trở về thời bình với những vết thương mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, ông Nam không chọn nghỉ ngơi. Ông dành hàng chục năm rồng rã lặn lội khắp các nghĩa trang miền Trung, đối chiếu từng dòng nhật ký chiến trường để hỗ trợ các gia đình tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Không chỉ vậy, ông cùng các cựu chiến binh trong phường lập nên "Quỹ đồng đội", gom góp từng đồng lương hưu ít ỏi để dựng nhà tình nghĩa cho các bà mẹ Việt Nam Anh hùng và chăm lo cho con em thương binh nghèo .

Không dừng lại ở việc hỗ trợ đời sống, ông còn tích cực truyền lửa cho thế hệ trẻ qua những buổi trò chuyện thân tình tại các trường học, giúp học sinh hiểu sâu sắc về giá trị của độc lập, tự do qua chính những trải nghiệm máu xương chân thực. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần người lính trong ông chưa bao giờ tắt. Những người cựu chiến binh rời chiến trường không phải để quên đi, mà để tiếp tục cống hiến, biến những mất mát đau thương năm xưa thành hành động sống đầy nghĩa tình và có ích cho cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn