Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LỜI THỀ DƯỚI RẶNG TRE LIÊN TRUNG

Một câu chuyện cảm động về tình đồng hương, đồng chí giữa hai người con đất Tân Yên: Dương Văn Phước và Nguyễn Xuân Hùy. Giữa những năm tháng kháng chiến chống Mỹ khốc liệt nhất tại cửa ngõ miền Trung, họ đã cùng nhau viết nên những trang sử bằng máu và tuổi trẻ.

Vĩnh Long22/04/2026Đoàn phường Phước Hậu (Đoàn phường Phước Hậu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHƯƠNG 1: NHỮNG NGƯỜI CON CỦA ĐẤT TÂN YÊN

Làng Liên Trung những năm 1960 vẫn mang vẻ đẹp thanh bình của một vùng quê trung du Bắc Giang. Dưới bóng rặng tre ngà bao quanh làng, những chàng trai trẻ như Dương Văn Phước và Nguyễn Xuân Hùy lớn lên trong tiếng sáo diều và mùi thơm của lúa mới.

Năm 1962, Nguyễn Xuân Hùy lên đường nhập ngũ. Hai năm sau, đến lượt Dương Văn Phước. Ngày Phước đi, cái nắng của mùa hạ năm 1964 như đổ lửa xuống những con đường đất đỏ. Anh xách chiếc ba lô con cóc, chào mẹ, chào quê hương để bước vào cuộc đời binh nghiệp. Trong thâm tâm người chiến sĩ trẻ ấy, hình ảnh các đàn anh đi trước như anh Hùy luôn là động lực để anh vững bước.

Họ cùng chung một đơn vị: Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang. Dù cấp bậc hay chức vụ có khác nhau, nhưng cái gốc gác Liên Trung đã gắn kết họ thành một khối thống nhất, tình đồng chí hòa quyện cùng tình anh em ruột thịt.

CHƯƠNG 2: TỌA ĐỘ LỬA THANH HÓA

Năm 1966, cuộc chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ tràn ra miền Bắc ngày càng ác liệt. Thanh Hóa trở thành "tọa độ chết", nơi địch tập trung đánh phá điên cuồng nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam. Đơn vị của Phước và Hùy được điều động vào đây để bảo vệ huyết mạch giao thông và giữ vững trận địa.

Giữa những cơn mưa bom bão đạn, Dương Văn Phước hiện lên là một chiến sĩ kiên cường. Anh không nề hà hiểm nguy, từ việc đào công sự dưới làn đạn đến việc trực chiến bên mâm pháo. Mỗi khi ngớt tiếng bom, Phước lại ngồi cạnh anh Hùy, hai anh em chia nhau điếu thuốc lào, nhắc về kỷ niệm nơi quê nhà. — “Anh Hùy, hết giặc em với anh về Liên Trung làm chuyến hội làng cho đã nhé!” – Phước cười, nụ cười còn vương bụi đất chiến trường nhưng đôi mắt sáng quắc.

Nguyễn Xuân Hùy nhìn em, lòng thắt lại. Ở chiến trường này, sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tấc, lời hẹn ấy sao mà thiêng liêng nhưng cũng thật mong manh.

CHƯƠNG 3: KHÚC BI TRÁNG TRÊN DÒNG SÔNG MÃ

Một ngày mùa hè năm 1966, bầu trời Thanh Hóa bỗng chốc tối sầm bởi những tốp máy bay phản lực giặc Mỹ. Tiếng gầm rú xé nát không gian, bom rơi như vãi trấu xuống trận địa của đơn vị.

Dương Văn Phước cùng đồng đội nhận lệnh giữ vững vị trí bằng mọi giá. Tiếng súng cao xạ nổ giòn giã đáp trả quân thù. Giữa làn khói thuốc súng khét lẹt, Phước vẫn đứng vững trên mâm pháo, đôi tay thoăn thoắt nạp đạn. Một quả bom tọa độ rơi trúng vị trí chiến đấu. Một tiếng nổ long trời...

Khi khói bom tan dần, Nguyễn Xuân Hùy lao đến. Nhưng người em đồng hương của ông đã không còn trả lời nữa. Dương Văn Phước đã ngã xuống khi tuổi đời còn xanh thẳm. Anh hy sinh khi lời hứa về một mùa hội làng vẫn còn dang dở. Máu của anh đã thấm xuống lòng đất miền Trung, hòa vào dòng nước sông Mã anh hùng.

CHƯƠNG 4: KÝ ỨC CỦA NGƯỜI Ở LẠI

Chiến tranh kết thúc, Nguyễn Xuân Hùy trở về quê hương Liên Trung với những vết sẹo của thời gian. Giờ đây, ở tuổi bát thập, mỗi khi nhìn về phía những cánh đồng Tân Yên, hình ảnh người đồng đội Dương Văn Phước năm nào lại hiện về rõ nét.

Ông Hùy cẩn thận ghi chép lại từng mốc thời gian, từng chi tiết về người em đã ngã xuống. Đối với ông, việc lưu giữ thông tin về liệt sĩ Dương Văn Phước không chỉ là trách nhiệm với đơn vị cũ, mà còn là lời tri ân sâu sắc dành cho một người bạn, một người đồng chí đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.

“Phước nằm lại Thanh Hóa năm đó, nhưng linh hồn em vẫn luôn ở lại với đất mẹ Liên Trung này” – Ông Hùy khẽ nói, đôi mắt già nua nhòe đi vì xúc động. Câu chuyện về liệt sĩ Dương Văn Phước sẽ mãi là một phần của lịch sử, một bông hoa rực cháy trong thời "hoa lửa" của dân tộc.

Thông tin người cung cấp:

  • Tên người cung cấp: Nguyễn Xuân Hùy

  • Năm sinh: 1943

  • Địa chỉ: Liên Trung - Tân Yên - Bắc Giang

  • Năm nhập ngũ: 1962

  • Cấp bậc: 1/

  • Chức vụ: cp

  • Đơn vị: BCHQS tỉnh Bắc Giang

  • Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn