Lời thề dưới rừng cháy
Mùa hè năm 1968 tại "tọa độ lửa" Ngã ba Đồng Lộc, mặt đất không lúc nào thôi rung chuyển. Khói bom đen đặc bao phủ bầu trời, biến những cánh rừng xanh mướt thành những gốc củi khô cháy sạm. Người ta gọi đó là thời đại của "Hoa lửa".
Lam, một cô gái thanh niên xung phong mới tròn mười tám, đang cùng đồng đội vùi mình trong hố bom. Tay cô cầm chiếc xẻng, đôi bàn tay vốn để thêu thùa giờ đầy vết chai sạn và đất đỏ. Nhiệm vụ của tiểu đội cô rất đơn giản nhưng cũng đầy khốc liệt: San lấp hố bom ngay sau khi địch vừa dứt tiếng nổ, để đoàn xe chở nhu yếu phẩm vào Nam không bị khựng lại dù chỉ một phút.
"Lam ơi, nhìn kìa!" – Tiếng Thảo, tiểu đội trưởng, vang lên giữa tiếng ù ù của động cơ máy bay phản lực.
Phía xa, một chiếc xe tải chở đầy đạn dược đang bị kẹt giữa bùn lầy và mảnh bom. Lửa từ những tán cây đổ xuống bắt đầu liếm vào thùng xe. Trong cabin, anh lái xe tên Hùng vẫn gồng mình nhấn ga, bánh xe quay tít bắn tung tóe bùn đỏ nhưng chiếc xe không nhúc nhích.
"Không thể để xe nổ ở đây, cầu phía trước sẽ sập mất!" – Thảo thét lên.
Cả tiểu đội mười cô gái, không ai bảo ai, cùng lao ra khỏi hầm. Họ không có máy móc, chỉ có đôi vai và lòng quả cảm. Lam cùng các chị em vác những tảng đá hộc, những cành cây khô ném vào vũng lầy dưới bánh xe. Tiếng máy bay gầm rú trở lại, một đợt bom tọa độ sắp trút xuống.
"Các em vào hầm ngay!" – Anh Hùng thò đầu ra cửa xe, khuôn mặt sạm đen vì khói, hét lớn.
"Anh cứ lái đi! Chúng em là tường, là đường cho xe anh chạy!" – Lam trả lời, đôi mắt rực sáng dưới ánh lửa.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, mười cô gái đứng thành một hàng rào sống, dùng sức người đẩy mạnh vào đuôi xe. Tiếng hát át tiếng bom, họ hò reo để át đi nỗi sợ hãi. Chiếc xe rùng mình, bánh xe bám được vào lớp đá lót, từ từ bò lên khỏi hố sâu.
Vừa lúc đó, một tiếng rít xé gió vang lên. Bom nổ.
Khói bụi mịt mù trung tâm tọa độ. Khi bụi đất lắng xuống, chiếc xe của anh Hùng đã vượt qua con dốc, tiến về phía tiền tuyến. Nhưng trên khoảng đất vừa san lấp, những cô gái thanh niên xung phong đang dìu nhau đứng dậy. Áo họ rách tả tơi, máu thấm đỏ vai, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi vì huyết mạch giao thông đã được giữ vững.
Đêm đó, giữa rừng cháy âm ỉ, Lam ngồi ghi vào nhật ký: "Lửa bom có thể đốt cháy rừng, nhưng không thể thiêu rụi ý chí của chúng tôi. Mỗi hố bom san lấp là một bước gần hơn đến ngày độc lập."
Những "bông hoa trong lửa" ấy đã sống và chiến đấu như thế – giản dị, kiên cường, và bất tử như chính mảnh đất này.



