Lời Thề Dưới Rừng Già: Ký Ức Thượng Sĩ Rơ Mah Bek
Năm 1972, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất trên khắp chiến trường Tây Nguyên, người thanh niên Gia Rai – Rơ Mah Bek – đã tạm biệt nương rẫy, xếp lại những dự định riêng để khoác lên mình màu áo lính. Anh được biên chế về Tiểu đoàn 12, Tỉnh đội Gia Lai, bắt đầu hành trình cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Những năm tháng máu và lửa trên chiến trường Gia Lai (1972 – 1975)
Sinh ra và lớn lên giữa núi rừng hùng vĩ, Rơ Mah Bek thông thuộc từng con suối, vọt rừng, từng dải dốc đá gai góc của đại ngàn. Sự dẻo dai, mưu trí và tinh thần kỷ luật thép đã giúp anh nhanh chóng trưởng thành qua từng trận đánh khốc liệt. Từ một chiến sĩ bộ binh xông xáo, anh dần khẳng định bản lĩnh, được tin tưởng giao nhiệm vụ Tiểu đội trưởng, rồi phát triển lên Thượng sĩ, Trung đội phó Tiểu đoàn 12.
Trong giai đoạn 1972 – 1975, Tiểu đoàn 12 là lực lượng nòng cốt liên tục bám trụ, đánh chốt và luồn sâu trên các địa bàn xung yếu của tỉnh Gia Lai. Trên cương vị trung đội phó, Rơ Mah Bek luôn là chỗ dựa tin cậy cho trung đội trưởng và anh em chiến sĩ, trực tiếp chỉ huy nhiều trận tập kích đồn bốt, đánh càn quét và bảo vệ hành lang chiến lược.
Nhiều lần đối mặt với bão đạn, mưa bom và những đợt sốt rét rừng tàn phá, Rơ Mah Bek vẫn kiên cường bám thắt chiến hào cùng đồng đội. Trong một trận chiến cam go giằng co với địch, mảnh hỏa lực nổ gần đã khiến anh bị thương. Tuy nhiên, với ý chí sắt đá, anh chỉ sơ cứu qua loa rồi tiếp tục bám trận địa cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Vết thương chiến trường ấy cùng những năm tháng gian khổ đã để lại dấu vết vĩnh viễn trên cơ thể anh với tỷ lệ mất sức lao động 71%.
Giữ vững bình yên buôn làng thời hậu chiến (1975 – 1977)
Mùa xuân năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thu về một mối. Dù chiến tranh đã lùi xa và bản thân mang thương tật, Thượng sĩ Rơ Mah Bek vẫn chọn ở lại đơn vị thêm hai năm để sát cánh cùng Tỉnh đội Gia Lai trong nhiệm vụ mới.
Giai đoạn 1975 – 1977, địa bàn Tây Nguyên đối mặt với nhiều xáo trộn hậu chiến và sự chống phá gắt gao của các toán FULRO. Với uy tín của một chỉ hữu dày dạn kinh nghiệm và tấm lòng chân thành của người con Gia Rai, anh cùng Tiểu đoàn 12 kiên trì bám buôn, bám rẫy làm công tác dân vận. Anh đi từng nhà sàn, gặp từng già làng để tuyên truyền đường lối cách mạng, vận động bà con không nghe theo lời xúi giục của kẻ xấu, chung tay giữ gìn an ninh trật tự và khôi phục sản xuất.
Trở về giữa vạt nắng đại ngàn (1977)
Năm 1977, sau 5 năm cống hiến trọn vẹn sức trẻ và xương máu cho Tổ quốc, Thượng sĩ, Trung đội phó Rơ Mah Bek chính thức nhận quyết định xuất ngũ trở về địa phương.
Trở về đời thường với chiếc ba lô sờn màu và tỷ lệ thương tật 71%, Rơ Mah Bek vẫn giữ nguyên phẩm chất cao quý của "Bộ đội Cụ Hồ". Anh tích cực lao động sản xuất, luôn đi đầu trong các phong trào của địa phương, trở thành chỗ dựa tinh thần vững chắc cho gia đình, buôn làng và là gương sáng cho thế hệ trẻ nối bước giữa đại ngàn Gia Lai anh hùng.



