Lời Thề Dưới Rừng Sác
Một lát cắt đầy bi tráng về lòng quả cảm của những chiến sĩ Đặc công Rừng Sác năm 1972. Giữa vòng vây của bom đạn và "tử thần" dưới dòng nước mặn, tình đồng đội đã trở thành điểm tựa cuối cùng để họ hoàn thành nhiệm vụ cảm tử.
Những ngày cuối năm 1972, rừng Sác không chỉ có hơi muối mặn chát và những rặng đước chằng chịt, mà còn khét lẹt mùi thuốc súng. Ông Lê Hồng Anh khi ấy là một tổ trưởng đặc công, nhận nhiệm vụ phá hủy kho xăng Nhà Bè – "cuống họng" tiếp tế của địch.
Đêm đó, trăng khuyết. Ông cùng hai đồng đội là Thành và Nghĩa ngâm mình dưới dòng nước chảy xiết. Thách thức lớn nhất không chỉ là những tàu tuần tiễu của địch quét đèn pha liên tục, mà còn là loài cá sấu hung dữ và lũ muỗi rừng dày đặc như trấu.
"Nếu tao không về, mày nhớ tìm cách chuyển bức thư này cho mẹ tao nhé," Nghĩa thì thầm, trao cho ông Anh một mảnh giấy bọc kỹ trong nilon trước khi cả nhóm lặn xuống.
Khi cách mục tiêu chưa đầy 200 mét, một loạt đạn vu vơ từ tàu địch bắn xuống mặt nước. Nghĩa trúng đạn. Trong khoảnh khắc sinh tử, thay vì rút lui, Nghĩa đã ra hiệu bằng tay, quyết liệt đẩy ông Anh và Thành đi tiếp về phía kho xăng, còn mình thì cố tình bơi về hướng ngược lại để đánh lạc hướng đèn pha của địch.
Giữa ánh chớp lửa lòa của những quả bộc phá nổ tung kho xăng sau đó, ông Anh chỉ kịp nhìn thấy một vệt nước loang đỏ phía xa. Kho xăng rực cháy, soi sáng cả một góc trời Cần Giờ, nhưng người đồng đội trẻ tuổi ấy đã vĩnh viễn nằm lại dưới rễ đước.
Sau này, ông Anh kể lại với đôi mắt nhòe lệ: "Thời đó, cái chết nhẹ tựa lông hồng. Chúng tôi không sợ hy sinh, chỉ sợ nhiệm vụ không thành. Mỗi lần nhìn thấy lửa, tôi lại nhớ về dáng người nhỏ nhắn của Nghĩa chìm dần vào bóng tối để nhường sự sống và vinh quang cho đồng đội."
Câu chuyện của ông không chỉ là một trang sử về chiến công, mà còn là lời nhắc nhở về một thế hệ đã sống và yêu thương nhau bằng tất cả sự chân thành giữa thời hoa lửa.


