Lời thề gác lại thù nhà, nợ nước trên hết
Trần Quốc Tuấn sinh ra trong một hoàn cảnh lịch sử đầy ngang trái. Cha ông là An Sinh Vương Trần Liễu có mối thâm thù sâu sắc với triều đình do những biến cố quyền lực dòng họ. Trước khi nhắm mắt, cha ông đã cầm tay ông dặn dò: "Con không vì cha mà lấy được thiên hạ thì cha chết không nhắm mắt".
Mang trên vai lời trăn trối nặng nề ấy, nhưng khi tổ quốc đứng trước họa xâm lăng của quân Nguyên - Mông, Trần Quốc Tuấn đã dứt khoát gác lại thù riêng. Ông hiểu rằng nếu nước mất thì nhà cũng tan. Để xóa bỏ sự nghi kỵ trong hoàng tộc và đoàn kết toàn dân, ông chủ động mời Thái sư Trần Quang Khải (người thuộc phe đối lập trong triều) đến bến Đông Bộ Đầu. Tại đây, ông tự tay múc nước thơm tắm gội cho Trần Quang Khải trên thuyền chiến. Hành động khoan dung, cởi mở ấy đã hóa giải mọi tị hiềm bấy lâu, khiến hai vị đại thần đầu triều đồng lòng ra trận. Sự hy sinh tư lợi cá nhân của ông chính là bài học vĩ đại về tinh thần thượng tôn tổ quốc, tạo nên sức mạnh "vua tôi đồng lòng, anh em hòa mục" để giữ vững bờ cõi.



