Cựu chiến binh

Lời thề giữ nước bên bếp lửa

Đêm xuống rất chậm trên khu rừng. Sau một ngày hành quân, những người lính trẻ quây quần bên bếp lửa. Ngọn lửa nhỏ soi những khuôn mặt còn trẻ, hắt bóng lên vách lán bằng tre nứa. Không ai nói chuyện lớn tiếng. Mỗi người đều đang nghĩ về quê nhà. Một người lính lấy trong túi áo ra tấm ảnh gia đình đã cũ. Người khác nhắc đến người mẹ đang chờ con. Có người kể về cánh đồng quê vừa vào mùa gặt.

Ninh Bình17/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lời thề giữ nước bên bếp lửa

Đêm xuống rất chậm trên khu rừng.

Sau một ngày hành quân, những người lính trẻ quây quần bên bếp lửa. Ngọn lửa nhỏ soi những khuôn mặt còn trẻ, hắt bóng lên vách lán bằng tre nứa.

Không ai nói chuyện lớn tiếng.

Mỗi người đều đang nghĩ về quê nhà.

Một người lính lấy trong túi áo ra tấm ảnh gia đình đã cũ. Người khác nhắc đến người mẹ đang chờ con. Có người kể về cánh đồng quê vừa vào mùa gặt.

Người chiến sĩ lớn tuổi nhất trong nhóm nhìn mọi người rồi nói:

“Chúng ta đều từ những mái nhà khác nhau mà đến. Nhưng hôm nay chúng ta cùng đứng ở đây vì một điều.”

Cậu lính trẻ hỏi:

“Vì điều gì, anh?”

Người anh nhìn ngọn lửa:

“Vì quê hương.”

Mọi người im lặng.

Ngoài rừng, gió thổi qua những tán cây.

Người chiến sĩ nói tiếp:

“Chúng ta không biết ngày mai sẽ thế nào. Nhưng đã khoác lên mình bộ quân phục thì phải làm tròn trách nhiệm. Còn sức thì còn góp sức. Còn niềm tin thì còn cố gắng.”

Một người đồng đội đặt tay lên vai cậu lính trẻ:

“Đúng vậy. Chúng ta cùng nhau giữ lấy quê hương.”

Không có nghi lễ long trọng.

Không có những lời lẽ cầu kỳ.

Chỉ có những người lính ngồi bên nhau, trước một bếp lửa nhỏ giữa rừng, cùng nhắc lại lời hứa của mình.

Cậu lính trẻ nhìn ngọn lửa.

Trong ánh sáng chập chờn, cậu nhớ đến mẹ, đến cha, đến con đường đất đỏ dẫn ra đơn vị.

Cậu hiểu rằng mình đã rời mái nhà không phải để quên quê hương, mà chính là để góp phần bảo vệ những mái nhà ấy.

Mọi người lần lượt đặt tay lên vai nhau.

Người đầu tiên nói:

“Giữ vững niềm tin.”

Người thứ hai tiếp lời:

“Đoàn kết với đồng đội.”

Người thứ ba nói:

“Hoàn thành nhiệm vụ.”

Cuối cùng, tất cả cùng im lặng nhìn ngọn lửa.

Lời thề của họ không được viết trên giấy.

Nó được ghi nhớ bằng những việc làm mỗi ngày.

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng, đơn vị lại lên đường.

Bếp lửa được dập đi.

Những dấu chân mới lại nối dài trên con đường rừng.

Nhưng lời hứa bên bếp lửa vẫn theo họ trong từng bước chân.

Nhiều năm sau, khi đã trở về quê, người lính năm xưa vẫn nhớ đêm ấy.

Ông không nhớ chính xác từng người đã nói câu gì.

Ông chỉ nhớ cảm giác khi những người trẻ ngồi bên nhau và cùng hướng về một điều lớn hơn bản thân mình.

Đó là quê hương.

Đó là trách nhiệm.

Đó là niềm tin vào ngày mai.

Bài học: Lòng yêu nước không chỉ thể hiện bằng lời nói mà còn bằng trách nhiệm và hành động cụ thể. Những lời hứa giản dị giữa đồng đội có thể trở thành động lực để mỗi người kiên trì hoàn thành nhiệm vụ và sống xứng đáng với quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn