LỜI THỂ GIỮA BIỂN ĐÔNG

LỜI THỀ GIỮA BIỂN ĐÔNG
“Hãy để máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân Việt Nam anh hùng!”
Giữa biển trời mênh mông của Trường Sa, nơi đường chân trời dường như nối liền biển với trời, đã từng vang lên một lời nói mà hơn ba mươi năm qua vẫn khiến mỗi người Việt Nam xúc động khi nhắc lại. Đó là lời của Liệt sĩ Trần Văn Phương, người chiến sĩ Hải quân đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ trong trận chiến bảo vệ Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988. Một câu nói được cất lên trong khoảnh khắc sinh tử, nhưng đã vượt qua giới hạn của thời gian để trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sẵn sàng hy sinh vì chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Ngày 14 tháng 3 năm 1988, giữa vùng biển Trường Sa, những người lính Hải quân nhân dân Việt Nam thực hiện nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ đảo Gạc Ma. Họ mang theo bên mình không chỉ những trang thiết bị phục vụ nhiệm vụ, mà còn mang theo niềm tin, trách nhiệm và tình yêu dành cho quê hương. Lá cờ đỏ sao vàng được cắm trên đảo khi ấy không đơn thuần là một lá cờ. Đó là biểu tượng của chủ quyền, của độc lập dân tộc và của một đất nước mà những người lính đã thề bảo vệ bằng chính tuổi trẻ của mình.
Trong tình thế đặc biệt căng thẳng, trước sự uy hiếp bằng vũ lực, những người lính Hải quân Việt Nam vẫn kiên cường giữ lấy lá cờ Tổ quốc. Họ đứng thành vòng tròn quanh lá cờ giữa biển khơi, lấy chính thân mình làm thành trì bảo vệ biểu tượng thiêng liêng ấy. Trong khoảnh khắc sinh tử, Liệt sĩ Trần Văn Phương đã cất lên lời nói đầy khí phách: “Hãy để máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân Việt Nam anh hùng!”
Lời nói ấy khiến tôi nhiều lần tự hỏi: điều gì đã khiến một người lính trẻ có thể bình tĩnh nói ra những lời như thế khi trước mắt mình là hiểm nguy và cái chết? Có lẽ, đó chính là sức mạnh của tình yêu Tổ quốc. Khi đã đứng giữa biển trời để thực hiện nhiệm vụ, trong tâm trí người lính không còn chỗ cho sự lựa chọn giữa an toàn của bản thân và trách nhiệm với đất nước. Anh hiểu rằng lá cờ mình đang bảo vệ không chỉ là một biểu tượng được làm bằng vải, mà phía sau nó là quê hương, là lịch sử, là chủ quyền và là niềm tự hào của cả một dân tộc.
Điều khiến tôi xúc động khi tìm hiểu về Liệt sĩ Trần Văn Phương không chỉ là khoảnh khắc anh ngã xuống, mà còn là hình ảnh một người lính trẻ đã lựa chọn đứng lại ở nơi nguy hiểm nhất khi Tổ quốc cần. Anh cũng từng có một tuổi trẻ như bao người khác, có gia đình để yêu thương, có những ước mơ và những dự định cho tương lai. Thế nhưng, khi khoác lên mình màu áo người lính Hải quân, anh hiểu rằng phía sau mình là đất nước và phía trước là nhiệm vụ. Tuổi trẻ của anh vì thế đã được gửi lại nơi đầu sóng ngọn gió để bảo vệ những gì thiêng liêng nhất.
Trận chiến Gạc Ma đã để lại một mất mát lớn lao đối với đất nước khi 64 chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam anh dũng hy sinh. Những người lính năm ấy đã không trở về với gia đình, nhưng sự hy sinh của họ đã trở thành một phần không thể tách rời trong ký ức của dân tộc. Họ nằm lại giữa biển khơi, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ vẫn được nhắc nhớ trong những câu chuyện về chủ quyền biển đảo, trong những bài học lịch sử và trong lòng biết ơn của các thế hệ người Việt Nam.
Hơn ba thập kỷ đã trôi qua, biển Trường Sa vẫn ngày đêm đón những con sóng nối tiếp nhau. Thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, nhưng không thể xóa đi ký ức về những người lính đã nằm lại giữa biển trời Tổ quốc. Mỗi khi lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên những đảo tiền tiêu, tôi lại nghĩ đến hình ảnh những người lính năm ấy đã đứng thành vòng tròn quanh lá cờ. Họ đã dùng chính thân mình để giữ lấy màu cờ, để khẳng định rằng phía sau lá cờ ấy là một đất nước, một dân tộc và một chủ quyền thiêng liêng không thể lãng quên.
Điều đặc biệt trong câu chuyện về Liệt sĩ Trần Văn Phương là anh không để lại cho thế hệ sau những lời nói dài. Chỉ một câu nói trong khoảnh khắc sinh tử cũng đủ trở thành một di sản tinh thần. “Hãy để máu của mình tô thắm lá cờ...” – lời nói ấy không chỉ thể hiện ý chí của một người lính mà còn gợi nhắc về trách nhiệm của mỗi người Việt Nam đối với Tổ quốc. Bởi chủ quyền không phải là một khái niệm xa xôi chỉ tồn tại trên bản đồ. Chủ quyền được hiện diện trong từng vùng biển, hòn đảo, từng lá cờ và trong trách nhiệm của mỗi thế hệ đối với non sông.
Tôi nghĩ về tuổi trẻ của Liệt sĩ Trần Văn Phương và tuổi trẻ của chúng tôi hôm nay. Anh đã sống những năm tháng đẹp nhất của đời mình giữa những thử thách khốc liệt của chiến tranh và đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi biển cả. Chúng tôi hôm nay được học tập trong những lớp học bình yên, được theo đuổi ước mơ, được sống bên gia đình và có cơ hội lựa chọn tương lai. Sự khác biệt ấy càng khiến chúng tôi phải hiểu rằng những điều bình yên mình đang có không tự nhiên mà đến.
Hòa bình hôm nay được xây dựng từ những hy sinh của biết bao thế hệ. Trong đó có những người lính đã rời gia đình, rời quê hương và không bao giờ trở lại. Có những người nằm lại nơi rừng sâu, nơi biên giới, nơi chiến trường và giữa biển cả. Sự hy sinh của họ không chỉ thuộc về quá khứ, mà vẫn hiện diện trong cuộc sống hôm nay như một lời nhắc nhở về trách nhiệm của những người đang được sống trong hòa bình.
Với tất cả lòng kính trọng và biết ơn, tôi xin được cúi đầu tri ân Liệt sĩ Trần Văn Phương và 63 người đồng đội đã anh dũng hy sinh trong trận chiến Gạc Ma. Kính trọng những người đã ngã xuống cũng chính là trân trọng từng ngày hòa bình mà chúng ta đang được hưởng, trân trọng từng tấc đất, từng vùng biển và từng giá trị mà cha ông đã dành cả cuộc đời để bảo vệ.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng tôi không đứng giữa biển khơi trong những giờ phút sinh tử như những người lính Gạc Ma năm ấy. Nhưng chúng tôi có thể tiếp nối tinh thần của họ bằng cách học tập nghiêm túc, hiểu đúng lịch sử, có ý thức bảo vệ chủ quyền quốc gia, sống có trách nhiệm với cộng đồng và luôn nuôi dưỡng tình yêu quê hương, đất nước. Chúng tôi hiểu rằng mỗi thời đại có một cách cống hiến riêng, nhưng trách nhiệm với Tổ quốc thì chưa bao giờ thay đổi.
Xin được gửi đến Liệt sĩ Trần Văn Phương lòng biết ơn sâu sắc của thế hệ hôm nay. Anh đã nằm lại giữa biển Đông khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tuổi thanh xuân ấy chưa bao giờ mất đi. Nó đã hòa vào biển trời Tổ quốc, hòa vào màu đỏ của lá cờ Việt Nam và trở thành một phần của ký ức dân tộc.
“Hãy để máu của mình tô thắm lá cờ truyền thống của Quân chủng Hải quân Việt Nam anh hùng!”
Lời thề năm ấy đã được nói ra giữa biển khơi, nhưng âm vang của nó thuộc về cả đất nước. Sóng biển có thể xô bờ rồi lại rút xa, thời gian có thể lặng lẽ trôi qua, nhưng sự hy sinh của những người lính Gạc Ma và lời thề của Liệt sĩ Trần Văn Phương sẽ mãi là lời nhắc nhở thiêng liêng đối với mỗi thế hệ Việt Nam: độc lập, chủ quyền và hòa bình của Tổ quốc là những giá trị phải được trân trọng, gìn giữ và tiếp nối bằng trách nhiệm của chính chúng ta hôm nay.



