Lời thề giữa cuồng phong: Khúc tráng ca bất tử của các chiến sĩ Nhà giàn DK1/6 Phúc Nguyên
Câu chuyện bi tráng và nghẹt thở về 9 cán bộ, chiến sĩ Nhà giàn DK1/6 đã kiên cường bám trụ giữa cơn bão lịch sử năm 1998, cùng cái chào vĩnh biệt lá cờ Tổ quốc trước khi nhà giàn bị sóng dữ nhấn chìm xuống đáy đại dương.
Sau sự kiện Gạc Ma năm 1988, để bảo vệ vững chắc thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc, Việt Nam bắt đầu xây dựng cụm Dịch vụ Kinh tế - Khoa học Kỹ thuật (gọi tắt là Nhà giàn DK1) trên các bãi đá ngầm giữa muôn trùng sóng nước. Những nhà giàn thế hệ đầu tiên vô cùng bé nhỏ, mỏng manh, đứng chênh vênh giữa biển khơi bao la, được ví như những "pháo đài thép" nhưng cũng là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.
Tháng 12 năm 1998, cơn bão số 8 (bão Fatdie) mang theo sức mạnh hủy diệt với sức gió giật trên cấp 12, sóng biển cao như những tòa nhà 5 tầng (15 - 20 mét) gầm rít quét qua khu vực thềm lục địa phía Nam. Nằm đúng tâm bão là Nhà giàn DK1/6 (bãi ngầm Phúc Nguyên) do Thượng úy Vũ Quang Chương làm Trạm trưởng. Trên giàn lúc bấy giờ có 9 cán bộ, chiến sĩ.
Suốt đêm 12/12 và rạng sáng 13/12/1998, những khối sóng khổng lồ liên tục quật mạnh, tàn phá cấu trúc của nhà giàn. Sàn công tác rung bần bật, sắt thép kêu cọt kẹt, đứt gãy. Điện mất, nước ngọt trôi theo sóng, lương thực bị ướt sũng. Giữa ranh giới sinh tử, 9 anh em đã lấy dây thừng buộc chặt nhau lại thành một khối, kiên quyết không rời vị trí. Thượng úy Vũ Quang Chương ra lệnh cho đồng đội gói gém toàn bộ tài liệu mật, hải đồ và sổ nhật ký vào túi nilon buộc chặt, hy vọng nếu nhà giàn đổ, túi tài liệu nổi lên sẽ được đất liền tìm thấy.
Đến 3 giờ sáng ngày 13/12, sức chịu đựng của khối thép kiên cố đã đến giới hạn. Trước khi nhà giàn sập, Thượng úy Vũ Quang Chương đã cẩn thận gấp gọn lá cờ đỏ sao vàng Tổ quốc, ôm chặt vào lồng ngực mình. Chuẩn úy Lê Đức Hồng kiên cường ôm lấy máy thông tin, giữ liên lạc với đất liền cho đến giây phút cuối cùng. Tiếng máy điện đàm vang lên tiếng thét xé lòng của Hồng xen lẫn tiếng sóng gầm rú: "Bão lớn lắm, nhà giàn nghiêng rồi! Chào đất liền, chúng tôi hy sinh đây!".
Ngay sau tiếng nói ấy, một khối sóng khổng lồ ập tới, đánh sập hoàn toàn Nhà giàn DK1/6. Cả 9 chiến sĩ bị hất văng xuống biển đêm đen đặc, lạnh buốt và hung hãn. Giữa cơn cuồng phong, các anh vẫn cố gắng bơi bám vào những mảnh vỡ, nhường nhau từng chiếc phao cứu sinh, từng ngụm nước ngọt còn sót lại. Thượng úy Nguyễn Hữu Quảng (Trạm phó chính trị) đã nhường lại chiếc phao cá nhân và miếng lương khô cuối cùng cho một người đồng đội yếu hơn, để rồi thanh thản chìm vào cõi vĩnh hằng.
Lực lượng cứu hộ đất liền đã dốc toàn lực tìm kiếm. Sáu chiến sĩ được cứu sống sau nhiều giờ vật lộn với tử thần, nhưng Thượng úy Vũ Quang Chương, Thượng úy Nguyễn Hữu Quảng và Chuẩn úy Lê Đức Hồng đã vĩnh viễn hóa thân vào lòng biển cả. Câu chuyện về Nhà giàn DK1/6 Phúc Nguyên là một tượng đài bi tráng về lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Các anh đã ngã xuống trong thời bình, dùng máu thịt mình để tô thắm lá cờ Tổ quốc, khẳng định cột mốc chủ quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm của Việt Nam trên Biển Đông.


