Người có công giúp đỡ cách mạng

Lời thề giữa rừng Rong

Tại xã An Tịnh, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh có một địa danh đã được xếp hạng Di tích lịch sử cấp quốc gia, đó là Căn cứ cách mạng Rừng Rong. Tại đây, vào đêm 30 Tết Ất Dậu, nhằm ngày 1-2-1946, nhóm thanh niên yêu nước An Tịnh gồm 27 người, đã tổ chức cắt máu ăn thề, thành lập tổ chức cách mạng Hội thề Rừng Rong, tham gia kháng chiến chống Pháp. Một trong những thanh niên tham gia sáng lập Hội thề là Nguyễn Thới Bưng (Út Thới).

Bắc Ninh06/03/2026Hoàng Thu Phương (Đoàn Trường Cao đẳng Công nghệ Việt-Hàn Bắc Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những năm tháng đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, trên mảnh đất Trảng Bàng, Tây Ninh có một khu rừng nhỏ mang tên Rừng Rong. Nơi ấy từng chứng kiến một lời thề thiêng liêng của những người thanh niên yêu nước, trong đó có chàng trai trẻ Nguyễn Thới Bưng, sau này trở thành Trung tướng của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Nguyễn Thới Bưng sinh năm 1925 tại vùng đất Trảng Bàng. Thuở nhỏ, cậu bé Út Thới ham học và khao khát được đến trường, đến mức phải “khai gian” tuổi để được đi học. Nhưng khi đất nước chìm trong khói lửa, con đường học hành yên bình dần nhường chỗ cho con đường cách mạng. Năm 1945, khi phong trào đấu tranh giành chính quyền bùng lên, Út Thới đã tham gia lực lượng Thanh niên Tiền phong và góp mặt trong cuộc Tổng khởi nghĩa giành chính quyền tại địa phương.

Ngày 23/9/1945, thực dân Pháp nổ súng tái chiếm Nam Bộ. Trước bước tiến của quân thù, những thanh niên Trảng Bàng đã cầm vũ khí đứng lên bảo vệ quê hương. Họ lập phòng tuyến tại Suối Sâu để chặn đoàn xe quân sự từ Sài Gòn tiến lên Tây Ninh. Lực lượng của họ vô cùng ít ỏi, chỉ có một khẩu súng Klip, vài quả lựu đạn và nhiều vũ khí thô sơ. Khẩu súng duy nhất ấy được giao cho Út Thới sử dụng. Trong trận chiến chênh lệch lực lượng ấy, những người chiến sĩ trẻ vẫn kiên cường chiến đấu. Út Thới nâng khẩu súng nhắm vào đoàn xe quân địch đang rầm rập tiến tới. Tiếng súng vang lên giữa khói lửa, mở đầu cho một cuộc chiến được ví như “châu chấu đá xe”. Dù không thể ngăn bước tiến của quân Pháp, nhưng tinh thần chiến đấu của họ đã thắp lên ngọn lửa kháng chiến trên vùng đất này.

Sau trận chiến, trước sức mạnh vượt trội của kẻ thù, lực lượng cách mạng rút về Rừng Rong để bảo toàn lực lượng. Chính tại cánh rừng rậm rạp ấy, 27 thanh niên yêu nước đã tụ họp, bàn bạc con đường chiến đấu lâu dài cho quê hương. Đêm giao thừa năm 1946, dưới lá cờ đỏ sao vàng, họ cắt máu ăn thề, lập nên tổ chức vũ trang mang tên “Hội thề Rừng Rong”. Lời thề của họ giản dị nhưng sắt son: “Độc lập hay là chết”, “Chết tự do hơn sống nô lệ”. Những lời thề ấy vang lên giữa rừng đêm, hòa cùng tiếng gió, trở thành lời hứa thiêng liêng với Tổ quốc.

Từ lời thề ấy, những chiến sĩ Rừng Rong đã bước vào cuộc chiến đấu đầy gian khổ. Họ dựa vào dân, tổ chức nhiều hoạt động chống lại bộ máy tay sai của thực dân Pháp, vận động quần chúng, cướp vũ khí của địch để trang bị cho mình. Chỉ sau một thời gian ngắn, họ đã thu được nhiều khẩu súng và lựu đạn, từng bước xây dựng lực lượng vũ trang cách mạng. Nhưng con đường kháng chiến cũng đầy hy sinh. Chỉ trong hai năm 1946–1947, trong số những người tham gia Hội thề, đã có 12 chiến sĩ anh dũng ngã xuống trên chính quê hương mình.

Nguyễn Thới Bưng tiếp tục chiến đấu và trưởng thành từ những năm tháng khốc liệt ấy. Trải qua nhiều chiến trường, ông trở thành một vị tướng của quân đội, từng giữ cương vị Thứ trưởng Bộ Quốc phòng. Nhưng dù ở cương vị nào, ông vẫn luôn nhớ về cánh rừng năm xưa, nơi những người thanh niên đã cùng nhau thề sống chết vì độc lập dân tộc.

Nhiều năm sau chiến tranh, khi tuổi đã cao, mỗi dịp đầu xuân, những người còn sống của Hội thề Rừng Rong lại trở về chiến trường cũ, thắp nén hương tưởng nhớ những đồng đội đã hy sinh. Đối với họ, ký ức về lời thề năm ấy vẫn còn nguyên vẹn như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Hôm nay, nơi cánh rừng xưa đã trở thành khu di tích lịch sử. Những tấm bia đá khắc tên các chiến sĩ, những tượng đài sừng sững giữa trời xanh nhắc nhở thế hệ sau về một thời hoa lửa. Và trong câu chuyện về Hội thề Rừng Rong, hình ảnh người thanh niên Út Thới năm nào vẫn hiện lên rõ nét: một con người bình dị, dũng cảm, mang trong tim lời thề bất diệt của tuổi trẻ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn