Lời thề Hát Môn và ngọn cờ khởi nghĩa chấn động Nam Giao của Hai Bà Trưng
Bản anh hùng ca vĩ đại về Trưng Trắc và Trưng Nhị - hai vị nữ anh hùng kiệt xuất đã lãnh đạo toàn dân đánh đuổi ách đô hộ nhà Đông Hán, giành lại nền độc lập tự chủ cho dân tộc vào mùa xuân năm 40.
Ngược dòng lịch sử hơn hai ngàn năm trước, đất nước ta oằn mình dưới ách đô hộ tàn bạo của nhà Đông Hán. Viên thái thú Tô Định với bản tính tham lam, tàn độc đã vơ vét cùng kiệt sản vật, giáng xuống đầu nhân dân trăm ngàn thứ thuế vô lý. Sự bạo ngược của chính quyền đô hộ đã đẩy nỗi uất hận của người dân Giao Chỉ lên tới đỉnh điểm, tựa như một ngọn núi lửa khổng lồ chỉ chực chờ tuôn trào.
Giữa đêm trường tăm tối ấy, tại vùng đất Mê Linh, hai chị em Trưng Trắc và Trưng Nhị - con gái của Lạc tướng Mê Linh - đã đứng lên gánh vác sứ mệnh lịch sử. Vốn mang trong mình dòng máu Lạc Hồng và tinh thần thượng võ, sự phẫn nộ của hai bà càng sục sôi khi Thi Sách - chồng của bà Trưng Trắc - bị Tô Định sát hại hòng dập tắt ý chí phản kháng của các thủ lĩnh người Việt.
"Nợ nước" quyện chặt cùng "thù nhà", biến đau thương thành sức mạnh dời non lấp biển. Mùa xuân năm 40 (đầu Công nguyên), Trưng Trắc cùng em gái là Trưng Nhị đã dựng cờ khởi nghĩa tại cửa sông Hát (Hát Môn, Phúc Thọ, Hà Nội ngày nay). Giữa muôn vàn tướng sĩ, lời thề xuất quân vang vọng cả bến sông, tạc vào sử sách chí khí ngút trời của bậc nữ lưu hào kiệt:
"Một xin rửa sạch nước thù,
Hai xin đem lại nghiệp xưa họ Hùng.
Ba kẻo oan ức lòng chồng,
Bốn xin vẹn vẹn sở công lênh này."
Lời thề thiêng liêng ấy như một lời hịch gọi non sông, lập tức quy tụ được sức mạnh của toàn dân. Hàng vạn người từ khắp các châu quận, từ miền ngược đến miền xuôi, bao gồm cả những nữ tướng kiệt xuất như Lê Chân, Bát Nàn, Thánh Thiên... đã nô nức mang vũ khí tụ nghĩa dưới bóng cờ của hai bà.
Đoàn quân khởi nghĩa với khí thế dũng mãnh đã tiến công như vũ bão, đánh thẳng vào thành Luy Lâu - sào huyệt chính của chính quyền đô hộ. Trước sức mạnh của chính nghĩa, thái thú Tô Định khiếp vía, phải cắt tóc, cạo râu, vứt bỏ ấn tín, trà trộn vào đám tàn quân tháo chạy trối chết về phương Bắc. Chỉ trong một thời gian ngắn, nghĩa quân đã đập tan xiềng xích nô lệ, giải phóng hoàn toàn 65 huyện thành, thu non sông về một mối.
Thắng lợi vĩ đại ấy đã đưa Trưng Trắc lên ngôi vua (Trưng Nữ Vương), đóng đô tại Mê Linh, khôi phục lại nền độc lập tự chủ sau hơn hai thế kỷ chìm trong đêm trường Bắc thuộc. Dù triều đại của Hai Bà Trưng sau đó chỉ kéo dài 3 năm, nhưng ngọn lửa từ cuộc khởi nghĩa ấy đã thắp sáng vĩnh viễn con đường đấu tranh giải phóng dân tộc. Sự kiện vĩ đại này không chỉ là minh chứng hùng hồn cho chân lý "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh", mà còn khẳng định sức mạnh quật cường, không bao giờ chịu khuất phục của dân tộc Việt Nam.



