Thành và Lan lớn lên bên dòng sông Thạch Hãn. Tình yêu của họ nảy nở giữa những mùa hoa gạo đỏ rực, nhưng rồi chiến tranh ập đến, chia cắt đôi lứa. Thành lên đường nhập ngũ, vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt nhất, còn Lan tình nguyện gia nhập thanh niên xung phong, bám trụ tại những cung đường huyết mạch.
Đêm trước ngày Thành hành quân vào sâu trong lòng địch, họ gặp nhau bên gốc đa đầu làng. Thành trao cho Lan một chiếc nhẫn tự tay anh gò từ mảnh xác máy bay địch, khẽ nói:
Lan nhìn thẳng vào mắt anh, bàn tay siết chặt lấy kỷ vật:
Suốt 5 năm ròng rã, họ chỉ liên lạc qua những lá thư tay nhòe nét mực vì hơi ẩm của rừng già và khói súng. Có những lúc đơn vị của Thành bị vây hãm, anh phải ăn lá rừng, uống nước suối để sinh tồn, nhưng hình ảnh Lan đợi bên dòng sông quê hương là động lực duy nhất giúp anh vượt qua cái chết.Năm 1972, trận chiến tại Thành cổ Quảng Trị nổ ra dữ dội. Một quả pháo rơi trúng công sự, Thành bị thương nặng và mất liên lạc hoàn toàn. Ở quê nhà, người ta đồn anh đã hy sinh. Gia đình giục Lan lấy chồng vì thanh xuân của người con gái có hạn, nhưng Lan chỉ im lặng. Cô vẫn đều đặn mỗi tối ra bến phà, nhìn về phía Nam, tin vào linh tính của người phụ nữ rằng người đàn ông của mình vẫn còn sống.Ngày hòa bình năm 1975, đoàn quân chiến thắng trở về trong tiếng reo hò. Lan đứng lẫn trong đám đông, ánh mắt tìm kiếm vô vọng. Khi bóng người cuối cùng bước xuống xe, cô quỵ xuống vì thất vọng. Nhưng rồi, từ phía cuối con đường, một người lính với đôi chân không còn nguyên vẹn, chống nạng gỗ chậm chạp bước tới.Thành trở về, ngực đầy huy chương nhưng cơ thể đầy sẹo. Anh đứng trước mặt Lan, nghẹn ngào:
Lan chạy đến ôm chầm lấy anh, nước mắt giàn giụa:
Dưới bóng cây đa năm cũ, lời thề ấy đã chiến thắng cả bom đạn và thời gian, chứng minh rằng trong chiến tranh, thứ vũ khí mạnh nhất không phải súng ống, mà là lòng thủy chung của con người Việt Nam.