Cựu chiến binh

"Lời thề sắt đá giữa bão đạn"

Câu chuyện tình yêu và lời thề sắt đá giữa bão đạn của cựu đặc công Huỳnh Đức Nữa và cô y tá Cao Thị Hoa là minh chứng cho tình yêu bền bỉ thời chiến. Đầu năm 1974, họ hẹn ước nếu còn sống dù Nam - Bắc xa cách cũng sẽ tìm về nhau, vượt qua khói lửa chiến tranh. Tình yêu của họ đã kết trái dù người lính đặc công mất đi đôi chân. Đây là một câu chuyện xúc động về sự hi sinh và tình nghĩa thủy chung giữa người lính và cô y tá trong chiến tranh

Đà Nẵng25/04/2026Bùi Hà Hồng Thơ (Trường Đại học Kỹ thuật Y - Dược Đà Nẵng - ĐH KTXNYH 13B)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
"Lời thề sắt đá giữa bão đạn"

Những ngày cuối hè, tiết trời miền Trung oi ả khiến những vết thương chiến tranh trên cơ thể cựu binh Huỳnh Đức Nữa (SN 1950, trú tại phường Điện Bàn Đông, TP Đà Nẵng) lại âm ỉ nhức buốt.

Mỗi lần chồng trằn trọc vì cơn đau, bà Cao Thị Hoa (SN 1947) – người bạn đời gắn bó suốt gần nửa thế kỷ – lại kiên nhẫn ngồi bên, xoa bóp đôi chân cụt, bón cho chồng từng thìa cháo loãng.

Trong căn nhà cấp 4 nhỏ bé, hình ảnh người lính già chịu đau đớn và người vợ tảo tần lặng lẽ chăm sóc đã trở thành điều quen thuộc. Ai một lần chứng kiến cũng khó ngăn nổi niềm xúc động.

Ít ai biết rằng, sau nụ cười hiền từ của người lính cụt đôi chân và sự tảo tần lặng lẽ của người vợ, một mối tình được thắp lên từ giữa khói lửa bom đạn.

Ông Nữa tham gia du kích từ năm 14 tuổi, rồi được điều về đơn vị đặc công biệt động quận 3 – Đà Nẵng, 3 lần được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”. Bà Hoa – cô gái quê Duy Xuyên làm y tá ở đơn vị 70C, mặt trận 44 Quảng Đà.

Cuối năm 1973, trong một lần ra Bắc điều trị vết thương, ông Nữa đã gặp bà Hoa. Chung lý tưởng, cùng quê hương, tình cảm giữa hai người đến rất tự nhiên.

“Ngày ấy, chúng tôi chỉ có một lời hẹn giản đơn: Nếu một người ngã xuống, người còn lại sẽ đến phần mộ thắp nhang; nếu còn sống, dẫu Nam – Bắc xa cách, cũng sẽ tìm về bên nhau”, ông Nữa xúc động nhớ lại.

Đêm 10/3/1975, trong trận đánh vào căn cứ Phước Lâm (Tiên Phước, Quảng Nam cũ), ông Nữa không may trúng mìn, phải cưa cụt cả 2 chân. Tin dữ được gửi tới bà Hoa nhưng vì đang phục vụ chiến dịch, bà không thể ra thăm.

Sau ngày đất nước thống nhất, bà lặn lội tìm khắp các bệnh viện miền Trung. Khi biết ông được chuyển ra Bắc mà không rõ tung tích, bà lại đạp xe gần 50km tìm về Điện Ngọc gặp bố mẹ ông Nữa để hỏi thăm nhưng cũng không có kết quả.

Biết bà Hoa vẫn miệt mài tìm mình nhưng vì mặc cảm thương tật, ông Nữa từng viết thư khuyên người yêu tìm hạnh phúc mới. Nhưng lá thư ấy, thay vì khiến bà buông bỏ, lại càng khắc sâu niềm tin rằng tình yêu này không gì có thể thay đổi.

Gian nan, hạnh phúc và niềm an ủi tuổi già

Cuối năm 1976, sau bao gian nan thử thách, đám cưới giản dị của họ đã diễn ra. Dẫu còn nhiều dị nghị, bà Hoa vẫn một lòng sánh bước bên chồng, rời quân ngũ để gánh vác việc nhà, lo cho chồng yên tâm.

Cuộc sống những năm đầu đầy thiếu thốn. Trên chiếc xe lăn cũ, ông Nữa ngày ngày chở con đi học, phụ vợ lo toan cơm áo. Căn nhà cấp 4 mà chính quyền hỗ trợ năm 1986 đã trở thành chốn lưu giữ tiếng cười, xen nước mắt của gia đình.

Ông bà có 3 người con, 2 gái và 1 trai. Thế nhưng, bi kịch lại ập đến khi người con trai duy nhất nhiễm chất độc hóa học, thường xuyên đau ốm, vợ bỏ đi, để lại 2 con nhỏ. Đôi vợ chồng già phải gồng mình gánh thêm trách nhiệm nuôi dạy cháu.

“Có lúc tưởng chừng không gượng nổi nhưng nhìn hai cháu thơ dại, chúng tôi tự nhủ phải cố gắng. Mình đã đi qua chiến tranh, bom đạn cũng không khuất phục được, thì gian khó đời thường cũng phải vượt qua”, bà Hoa chia sẻ.

Thời gian trôi, những cố gắng ấy được đền đáp. Giờ đây, hai cháu nội đều đã trưởng thành, một cháu đang học đại học, một cháu theo nghề đầu bếp, giúp ông bà thêm động lực để sống vui, sống khỏe.

Không chỉ lo cho gia đình, vợ chồng ông bà còn tận tâm với cộng đồng.

Bà Hoa nhiều năm làm Chi hội trưởng Hội Phụ nữ khối phố; ông Nữa là Chi hội phó Cựu chiến binh, miệt mài tham gia quy tập hài cốt đồng đội, đi từng ngõ phát giấy mời, thông báo sinh hoạt dù phải tự lái xe ba bánh.

Với bà con lối xóm, họ là tấm gương sáng của tinh thần “thương binh tàn nhưng không phế”.

Hơn nửa thế kỷ đi qua, ông Nữa đã có 54 năm tuổi Đảng, bà Hoa 52 năm tuổi Đảng. Nhiều huân chương, bằng khen cao quý đã được trao tặng cho ông bà, là minh chứng cho một đời hy sinh và cống hiến.

Tình yêu bền bỉ của ông bà như "truyện cổ tích" giữa đời thường.

Từ lời hẹn giữa bom đạn cho đến mái ấm tuổi già, tình yêu của họ vẫn nguyên vẹn sau hơn nửa thế kỷ.

Với ông Nữa và bà Hoa, hạnh phúc không chỉ là đi cùng nhau qua giông bão, mà còn là tiếp tục cống hiến, sống như một ngọn lửa nhỏ – ấm áp, kiên cường và sáng lên giữa đời thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn