Lời thề sắt đá giữa bão đạn
Một lời thề được trao giữa bom đạn chiến tranh đã trở thành ngọn đèn dẫn lối, đưa hai con người tìm về bên nhau sau những năm tháng bão tố, để rồi viết nên một chuyện tình thủy chung, son sắt kéo dài gần nửa thế kỷ.
Đó là câu chuyện của người lính đặc công quả cảm Huỳnh Đức Nữa (75 tuổi), từng mất đi đôi chân trong chiến tranh, và nữ y tá tận tụy Cao Thị Hoa (78 tuổi, khối phố Ngân Châu, phường Điện Ngọc, thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam cũ – nay là phường Điện Bàn Đông, TP Đà Nẵng).
Tuổi trẻ hào hùng và cuộc gặp gỡ định mệnh
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, hình ảnh người y tá bên giường bệnh chăm sóc chàng chiến sĩ năm nào giờ vẫn hiện hữu trong căn nhà nhỏ đã nhuốm màu thời gian. Trong ngôi nhà cấp bốn đơn sơ ở khối phố Ngân Châu, thỉnh thoảng vang lên tiếng rên khe khẽ của ông Nữa mỗi khi vết thương cũ trở nặng. Bên cạnh ông, bà Hoa vẫn lặng lẽ chăm sóc chồng, nỗi xót xa hiện rõ nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự bình yên và hạnh phúc.
Nhớ về tuổi trẻ, ông Nữa kể mình tham gia cách mạng từ năm 1964, khi mới 14 tuổi. Lớn lên giữa khói lửa chiến tranh, tuổi thơ ông gắn liền với những trận đánh, những đêm hành quân và tiếng súng đạn không ngừng. Đến năm 1967, ông trở thành chiến sĩ Đại đội đặc công biệt động quận 3 – Đà Nẵng, tham gia nhiều trận đánh táo bạo làm rối loạn hậu phương địch. Ông ba lần được phong danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”, mỗi danh hiệu là một dấu ấn của lòng quả cảm và sự hy sinh thầm lặng.
Năm 1972, ông ra miền Bắc điều trị bệnh sốt rét. Chính tại đây, định mệnh đưa ông gặp Cao Thị Hoa – nữ y tá trẻ thuộc Huyện đội Duy Xuyên, Quảng Nam. Cùng quê, cùng lý tưởng, họ nhanh chóng tìm thấy sự đồng điệu. Những câu chuyện về quê hương, về chiến trường, về khát vọng hòa bình dần kéo hai người lại gần nhau. Tình cảm nảy nở tự nhiên như một bông hoa dại vươn lên giữa khói lửa chiến tranh.
Đầu năm 1974, trước khi trở lại chiến trường ác liệt ở Thượng Đức, Nông Sơn, ông tìm đến gặp bà Hoa để tạm biệt. Trong khoảnh khắc chia tay, họ trao nhau một lời hẹn ước: nếu còn sống, nhất định phải tìm về bên nhau; nếu không may ngã xuống, người còn lại hãy thắp nén hương tiễn biệt. Lời hứa giản dị nhưng sâu nặng ấy trở thành sợi dây gắn kết họ suốt những năm tháng xa cách.
“Vì đất nước, anh không còn bước tiếp được nữa…”
Đêm 10.3.1975, tại chiến trường Phước Lâm (Tiên Phước, Quảng Nam), một tiếng nổ lớn đã thay đổi hoàn toàn cuộc đời ông Nữa. Ông bị mìn cướp mất đôi chân và phải chuyển về tuyến sau điều trị.
Trong thời gian đó, tin tức về ông được một nữ quân y báo cho bà Hoa. Dù đang bận công tác giữa chiến dịch, bà vẫn luôn day dứt khi biết người mình yêu bị thương nặng.
Sau ngày đất nước thống nhất, lời hẹn xưa thôi thúc bà lên đường tìm ông. Bà xin nghỉ phép, đạp xe đi khắp các bệnh viện miền Trung, nhưng chỉ nhận lại những câu trả lời mơ hồ: ông đã được chuyển ra Bắc, không rõ sống chết ra sao. Không bỏ cuộc, bà tiếp tục tìm về quê ông ở Điện Ngọc, nhưng vẫn không có tin tức rõ ràng.
Ở một nơi khác, ông Nữa cũng mang trong mình nỗi giằng xé. Mất đi đôi chân, ông không chỉ mất khả năng chiến đấu mà còn mất đi sự tự tin. Ông mặc cảm, không muốn trở thành gánh nặng cho người con gái mình yêu. Ông viết thư, khuyên bà hãy quên mình và tìm hạnh phúc mới, bởi “anh không còn đôi chân để gánh vác cuộc đời em nữa”.
Đó không phải sự từ bỏ tình yêu, mà là nỗi đau của một người đàn ông muốn giải thoát cho người mình thương.
Nhưng bà Hoa không rời bỏ. Lá thư ấy không làm bà yếu lòng, trái lại càng khiến bà tin vào tình cảm họ đã cùng vun đắp. Bà từ chối mọi lời mai mối, vẫn một lòng chờ đợi.
Ngay sau đó, bà gửi lại một bức thư ngắn gọn nhưng đầy quyết tâm: “Dù anh còn bước đi hay không, em vẫn giữ lời hứa. Quãng đời còn lại, hãy để em làm đôi chân của anh”.
Hạnh phúc sau chiến tranh
Cuối năm 1976, trước sự chứng kiến của gia đình và đồng đội, họ nên duyên vợ chồng. Đám cưới giản dị nhưng chứa đựng một tình yêu lớn lao, được đánh đổi bằng mất mát, chờ đợi và lòng thủy chung.
Cuộc sống sau hôn nhân không hề dễ dàng. Ông Nữa là thương binh hạng nặng, di chứng chiến tranh còn ảnh hưởng đến gia đình, trong đó có người con bị nhiễm chất độc da cam. Gánh nặng dồn lên vai bà Hoa, nhưng bà vẫn kiên cường làm chỗ dựa cho cả gia đình.
Trong khả năng của mình, ông Nữa vẫn cố gắng phụ giúp, thậm chí trên chiếc xe lăn cũ, ông chở con đi học, đi chơi để san sẻ phần nào vất vả với vợ.
Nhìn lại chặng đường đã qua, ông chỉ nói giản dị rằng mình may mắn hơn nhiều đồng đội đã hy sinh. Nhưng điều may mắn lớn nhất, có lẽ là ông đã tìm được một người bạn đời thủy chung, cùng ông đi qua cả chiến tranh lẫn hòa bình.
Trong căn nhà cấp bốn xây từ năm 1986, những tấm huân chương đã ngả màu thời gian vẫn lặng lẽ hiện diện như chứng nhân cho một cuộc đời binh nghiệp và một tình yêu bền bỉ, son sắt kéo dài gần nửa thế kỷ.



