Khác

Lời Thề Sát Thát

Ninh Bình20/04/2026Trương Thị Hồng Lan (10A10)14 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào cuối triều Trần, khi giặc Nguyên Mông tràn sang xâm lược Đại Việt lần thứ hai, có một câu chuyện đầy cảm hứng về tình quân dân và ý chí sắt đá tại bến Đông Bộ Đầu. Giữa lúc thế giặc mạnh như chẻ tre, Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn đứng trước các bô lão tại hội nghị Diên Hồng. Khi vua hỏi nên hòa hay đánh, muôn người như một cùng hô vang: "Sát Thát!". Tiếng hô ấy không chỉ là khẩu hiệu, mà là lời thề được xăm thẳng lên cánh tay của mỗi người lính. Trong một trận đánh ác liệt bên bờ sông, một người lính trẻ tên Thành bị thương nặng ở chân. Thay vì rút lui, anh tự buộc mình vào mạn thuyền chiến, tay vẫn lăm lăm ngọn giáo. Khi đồng đội muốn đưa anh về tuyến sau, Thành chỉ mỉm cười máu sũng: "Đất của cha ông, lùi một bước là mất một đời. Tôi còn thở, giặc chưa thể qua bến này." Chính tinh thần của những người lính vô danh như Thành, kết hợp với chiến lược tinh anh của các vị tướng, đã biến những dòng sông, cánh rừng thành mồ chôn quân xâm lược. Họ không chiến đấu vì vinh quang cá nhân, mà vì màu xanh của xóm làng phía sau lưng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn