Bài viết

Lời thề “Sống bám đá, chết hoá đá, thành bất tử”  của liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh

Ninh Bình12/05/2026Hoàng Quang Được (Đoàn phường Thành Nam)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơn bốn thập niên trước, trên chiến trường khốc liệt Vị Xuyên (tỉnh Hà Giang), một người con của quê hương Đất Tổ Hùng Vương đã dựng nên tượng đài bất tử, huyền thoại ngời sáng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng bằng tinh thần chiến đấu quả cảm, quật cường, ý chí thép quyết tử gìn giữ từng tấc đất biên cương của Tổ quốc. Đó là Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Ninh- Trung đội trưởng bộ binh, Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 876, Sư đoàn 356. Về an nghỉ nơi đất mẹ Phục Cổ, Minh Hòa (huyện Yên Lập), di sản của người Anh hùng để lại cho hậu thế không chỉ là những chiến công vang dội, danh hiệu, phần thưởng cao quý mà còn là niềm tự hào, cảm nhận sâu sắc hơn về giá trị của độc lập, tự do cũng như trách nhiệm của mỗi người với Tổ quốc và các thế hệ tiền nhân đã quên thân, quyết tử cho dân tộc Việt mãi trường tồn…

Giữa năm 1984, cuộc chiến tranh chống quân bành trướng Trung Quốc xâm lược ngày càng cam go, ác liệt. Với ưu thế vượt trội về tiềm lực quân sự, quân xâm lược tập trung hỏa lực với cường độ cao bắn cấp tập không kể ngày đêm hòng áp đảo tinh thần, chiếm giữ đất biên cương. Đạn pháo đã đốt cháy, nung nóng, hủy diệt nhiều mỏm núi, vạt rừng xanh tốt, tạo nên những “lò vôi thế kỷ” khốc liệt. Quân và dân ta đã chịu nhiều tổn thất, mất mát đau thương. Trong trận đánh sáng 12/7/1984, chỉ riêng Sư đoàn 356 đã có hơn 600 chiến sĩ hy sinh. Nhiều cao điểm bị quân Trung Quốc chiếm giữ. Quyết tâm giành lại từng tấc đất biên cương, bằng ý chí sắt đá, tinh thần cảm tử, quật cường, những người lính Vị Xuyên vừa phòng ngự vừa tấn công chiếm lại nhiều cao điểm quan trọng.

Từ cuối năm 1984, đơn vị của Trung đội trưởng Nguyễn Viết Ninh được giao nhiệm vụ giữ điểm E5 của cao điểm 685. Giáp Tết cổ truyền dân tộc năm đó, địch tập trung nã pháo như trút đạn và xua quân tiến đánh hòng chiếm lại 685. Đơn vị mũi nhọn, hứng chịu nhiều tổn thất nhất nhưng Trung đội trưởng Nguyễn Viết Ninh vẫn luôn vững vàng, thường xuyên động viên anh em chiến đấu với tinh thần “còn người còn chốt”. Sau cả ngày dài vật lộn chống trả các đợt tấn công với đạn pháo của địch quân dồn dập như mưa xuống chốt, tối hôm ấy, anh khắc dòng chữ “Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử” lên báng khẩu AK, dùng kem đánh răng bôi cho sáng rõ rồi tin tưởng nói với anh em: “Quân Trung Quốc dù đông nhưng đất của ta, ta quyết tâm giữ”.

Rạng sáng 19/1/1985 (29 Tết) pháo địch nã cấp tập dọn đường cho bộ binh ào lên hòng đánh bật những chiến sỹ của Đại đội 5 ra khỏi chốt. Trung đội trưởng Nguyễn Viết Ninh đã bị thương trong ngày hôm trước nhưng vẫn bám lại trận địa cùng anh em, tiếp tục chỉ huy trung đội đánh địch. Bị tiếp một vết thương vào chân, anh không chịu lên cáng về tuyến sau, quyết “bám đá” như lời thề trên báng súng. Cuối chiều 29 Tết, anh Ninh bị thêm một vết thương vào đầu và hy sinh. Khi đồng đội lên mang thi thể anh về, khẩu súng AK vẫn ôm chặt trước ngực. Dòng chữ khắc trên báng súng của người con Anh hùng Đất Tổ đã trở thành lời thề thiêng liêng, biểu tượng ngời sáng cho ý chí chiến đấu quyết tử vì Tổ quốc của những người lính trên mặt trận Vị Xuyên năm ấy, hun đúc tạo nên sức mạnh bất khả chiến bại giáng những đòn sấm sét, đập tan tham vọng bá quyền của quân xâm lược bạo ngược.

Vị Xuyên là chiến trường ác liệt chống quân Trung Quốc xâm lược, diễn ra trong suốt 10 năm (1979-1989). Nơi đây được ví như “lò vôi thế kỷ” nhưng các chiến sĩ Vị Xuyên ngày ấy đã bám trụ kiên cường, giữ bằng được từng tấc đất thiêng liêng. Trong cuộc chiến tranh biên giới, để bảo vệ Vị Xuyên, bảo vệ từng tấc đất nơi địa đầu Tổ quốc, 9 sư đoàn chủ lực cùng nhiều đơn vị bộ đội đã trực tiếp tham gia chiến đấu ròng rã nhiều năm tại đây, hơn 4.000 cán bộ chiến sĩ đã ngã xuống. Lịch sử hôm nay nằm lại trên giấy, chiến thắng trên chiến trường Vị Xuyên khốc liệt năm ấy được viết nên từ máu và xương của những chiến sĩ đã dành cả tuổi thanh xuân hy sinh vì sự vẹn toàn lãnh thổ quốc gia. Các anh mãi mãi “bất tử” cùng non sông, đất nước, như chính lời thề khắc trên báng súng “Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử” của Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn