Lời thề theo suốt một đời lính
Gần 24 năm quân ngũ là chặng đường dài gắn bó của bác Lê Chính với Tổ quốc. Từ chiến trường miền Nam đến những năm xây dựng quân đội thời bình, bác luôn giữ trọn lời thề người lính. Những kỷ niệm, hy sinh và niềm tin đã trở thành hành trang suốt đời. Thời hoa lửa không khép lại khi chiến tranh kết thúc.
Năm 1995, khi bác Lê Chính xuất ngũ, quân phục đã sờn vai, nhưng tư thế người lính vẫn vững vàng. “Tôi vào quân đội khi còn rất trẻ, ra quân khi tóc đã điểm bạc,” bác cười hiền.
Bác nhớ nhất những buổi tối ngồi bên hầm, kể chuyện cho chiến sĩ nghe về quê nhà, về ngày đất nước yên bình. “Lúc đó, ai cũng mong sống để trở về,” bác nói.
Có những người đã không kịp về. “Họ nằm lại rừng sâu, nên mình sống phải sống cho tử tế,” bác trầm giọng. Chính suy nghĩ ấy theo bác suốt những năm tháng sau này.
Với quá trình công tác lâu dài, bác được tặng Huân chương Kháng chiến, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang cùng nhiều giấy khen. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là được chứng kiến đất nước hòa bình, con cháu lớn lên trong yên ổn.
Thời hoa lửa của bác Lê Chính không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà là cả một đời sống trọn vẹn với Tổ quốc.



