LỜI THỀ TRÊN BÁNG SÚNG NGUYỄN VIẾT NINH
Nguyễn Viết Ninh (1961 – 19/01/1985) là một liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông là người đã viết nên lời thề bất tử "Sống bám đá đánh giặc, chết hóa đá bất tử" – biểu tượng kiên trung cho ý chí quyết chiến, quyết thắng của toàn thể chiến sĩ Việt Nam tại Mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. "Sống bám đá đánh địch, chết hóa đá bất tử" chính là Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Viết Ninh – người đã trực tiếp khắc dòng thề huyền thoại ấy lên báng súng trên mặt trận Vị Xuyên.
Tháng 2 năm 1979, khi khói súng mìn tràn qua dải đất biên cương phía Bắc, hàng vạn người con đất Việt đã gác lại những ước mơ xanh để lên đường giữ lấy từng tấc đất quê hương. Trong bức tranh hùng ca đầy máu và hoa ấy, mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang) đã trở thành "lò vôi thế kỷ", nơi thử thách lòng quả cảm của một thế hệ. Và giữa đỉnh cao Mẫu Sơn mờ sương hay những vách đá tai mèo Vị Xuyên, câu chuyện về Trung đội trưởng Nguyễn Viết Ninh đã trở thành một biểu tượng bất tử cho tinh thần giữ nước.
Chàng trai đất Tổ và lời thề khắc vào gỗ
Sinh ra và lớn lên tại vùng đất Phú Thọ, Nguyễn Viết Ninh mang theo cái nắng, cái gió và tinh thần kiên cường của vùng đất Tổ vào quân ngũ. Năm 1984, khi cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc bước vào giai đoạn cam go nhất tại mặt trận Vị Xuyên, anh là Trung đội trưởng thuộc Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 876 (Sư đoàn 356).
Tại điểm cao 685 – nơi đất đá bị đạn pháo cày xới đến mức tơi tả như vôi bột, cái chết luôn rình rập theo từng nhịp thở. Thiếu nước, thiếu lương thực, mương hào sạt lở, nhưng thiếu thốn nhất vẫn là khoảng không gian bình yên. Giữa ranh giới sống chết mỏng manh ấy, bằng một chiếc đinh sắt nhỏ, Nguyễn Viết Ninh đã cẩn trọng khắc lên báng súng AK của mình dòng chữ: "Sống bám đá đánh địch, chết hóa đá bất tử".
Tám từ ngắn gọn ấy không chỉ là ý chí của riêng anh, mà đã lập tức trở thành mệnh lệnh từ trái tim, thành lời thề chiến đấu của hàng ngàn chiến sĩ Sư đoàn 356 trên khắp dốc đá Vị Xuyên.
"Sống bám đá đánh địch,
Chết hóa đá bất tử."
Trận đánh cuối cùng trên điểm cao 685
Mùa đông năm 1984, điểm cao 685 rực lửa. Địch trút hàng ngàn quả pháo mỗi ngày nhằm san phẳng trận địa. Trong trận chiến giữ từng mét vách đá vào tháng 11 năm 1984, Nguyễn Viết Ninh cùng đồng đội đã đánh bật hàng chục đợt tấn công của quân địch.
Dù bị thương nặng ở đầu gối, anh vẫn từ chối lùi về tuyến sau. Anh dùng gạc băng chặt vết thương, tiếp tục chỉ huy trung đội giữ vững mỏm đá. Khi đạn pháo tiếp tục cày xới, anh bị thương lần thứ hai, rồi lần thứ ba. Bằng tất cả sức lực cuối cùng của tuổi 22, anh vẫn bám sát khẩu súng AK có khắc dòng chữ thề, chỉ huy đồng đội đánh đuổi đợt tấn công cuối cùng của địch trước khi trút hơi thở cuối cùng ngay tại hào giao thông.
Anh ngã xuống, nhưng điểm cao 685 vẫn đứng vững. Khẩu súng AK mang dòng chữ khắc dở của anh sau đó được đồng đội chuyền tay nhau tiếp tục nhả đạn vào kẻ thù.
Ngọn lửa chưa bao giờ tắt
Chiến tranh đã lùi xa, dải đất biên cương Vị Xuyên hôm nay đã xanh lại màu cỏ cây, nhưng những vách đá tai mèo năm xưa vẫn như còn mang hơi ấm xương máu của Nguyễn Viết Ninh và hàng ngàn đồng đội.
Khẩu súng AK cùng câu nói lịch sử của anh hiện đang được lưu giữ trân trọng tại Bảo tàng Quân khu 2 như một kỷ vật vô giá. Anh đã được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân, nhưng danh hiệu lớn nhất mà anh để lại chính là ngọn lửa yêu nước đã khắc sâu vào tâm khảm của muôn đời sau.
Nhắc về cuộc chiến 1979 và những năm tháng giữ cọc mốc biên giới không phải để khơi gợi hận thù, mà để tri ân những người như Nguyễn Viết Ninh. Anh và cả một thế hệ tuổi mười chín, đôi mươi năm ấy đã "hóa đá bất tử", biến tuổi thanh xuân của mình thành ngọn hoa lửa soi sáng cho độc lập, tự do của Tổ quốc hôm nay



