Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

LỜI THỀ TRÊN CÁNG THƯƠNG – ĐOÀN THỊ LIÊN VÀ ĐOÁ HOA BẤT TỬ CỦA TUỔI TRẺ

LỜI THỀ TRÊN CÁNG THƯƠNG – ĐOÀN THỊ LIÊN VÀ ĐOÁ HOA BẤT TỬ CỦA TUỔI TRẺ

Hải Phòng29/03/2026Lê Vân Hà (Trường Đại Học Hải Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của những trang lịch sử vẻ vang suốt hàng ngàn năm qua trên dải đất hình chữ S, có những cái tên đã hóa thân thành huyền thoại, trở thành biểu tượng cho lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ thanh niên Việt Nam. Một trong những "đóa hoa" rực rỡ nhất nở giữa mưa bom bão đạn chính là Liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Đoàn Thị Liên. Sinh năm 1944 tại vùng đất đỏ miền Đông Nam Bộ, chị sớm giác ngộ cách mạng và trở thành chiến sĩ Thanh niên xung phong quả cảm của Đội C112, Phú Lợi. Câu chuyện về chị là một bản hùng ca bất tử về lòng dũng cảm và tình đồng chí thiêng liêng.

Vào mùa mưa năm 1966, khi Sư đoàn 9 phối hợp với Trung đoàn 6 mở trận giao thông chiến tại cầu Cần Lê trên đường 13, chị Liên đang bị cơn sốt nặng hành hạ. Dù đơn vị kiên quyết yêu cầu ở lại tuyến sau, nhưng với tinh thần của một chiến sĩ xung phong, chị vẫn nhất quyết đòi ra trận bằng được. Giữa trận địa khốc liệt, khi xe tăng địch cùng máy bay phản lực và pháo tầm xa điên cuồng trút đạn, nhiều chiến sĩ của ta đã ngã xuống. Không một chút sợ hãi, chị Liên cùng đồng đội bò sát dưới làn đạn dày đặc để tìm kiếm và cõng thương binh về nơi trú ẩn. Sau khi cõng được 2 thương binh về hầm trú ẩn của mình, do hầm chật nên chị tạm núp sau gò mối để chuẩn bị trở lại trận địa tìm thương binh. Bất ngờ, một quả đạn pháo nổ vang, chị Liên bị một mảnh đạn ghim vào lưng. Trong tiếng gầm thét của máy bay phản lực, tiếng nổ xé trời của bom đạn, đồng đội vẫn nghe tiếng chị la lớn: “Chị em xông ra trận địa cõng thương binh về hầm, nhanh lên!”. Nén lại nỗi đau, bà trườn về phía hầm trú ẩn, rồi kêu gọi đồng đội: “Thà hy sinh chứ không để thương binh bị thương lần thứ hai”. Vừa dứt lời, một chiếc máy bay nhào xuống thả bom ở khu vực gần công sự. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, chị Liên đã dùng thân hình bé nhỏ của mình che kín miệng hầm, lấy tấm lưng làm lá chắn sống bảo vệ đồng đội. Quả bom nổ vang xé toạc bầu trời và cũng găm vào thân hình bé nhỏ của chị nhiều mảnh đạn. Chị vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ vào trưa ngày 10-7-1966.

Lời thề ấy cũng đã khép lại quãng đời thành xuân tươi đẹp của cô gái mới tròn 22 để lại một di sản tinh thần bất diệt cho lực lượng Thanh niên xung phong toàn quốc. Sự ngã xuống của nữ Thanh niên xung phong Đoàn Thị Liên đã thắp sáng lại ngọn lửa nhiệt huyết từ quá khứ, để mỗi Đoàn viên hôm nay tự soi rọi lại trách nhiệm của mình, tiếp nối truyền thống "thời hoa lửa" bằng những hành động tình nguyện thiết thực trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc hôm nay. Trong không khí sục sôi của Tháng Thanh niên, câu chuyện về chị Đoàn Thị Liên nhắc nhở chúng ta rằng hạnh phúc thực sự là khi biết sống và cống hiến vì cộng đồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn