Khác

Lời thề trên chốt gác và khúc tráng ca bảo vệ biên giới năm 1979

Đối mặt với biển người ồ ạt tràn qua biên giới năm 1979, liệt sĩ Hoàng Trung Tanh cùng những người đồng đội đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, lấy máu xương mình làm vành đai thép bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Tuyên Quang26/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1979, khi những cánh hoa đào miền Bắc còn chưa kịp tàn, tiếng pháo gầm rú bất ngờ xé toạc bầu trời biên giới. Một đội quân xâm lược khổng lồ với chiến thuật "biển người" cùng hàng ngàn xe tăng, pháo cối ồ ạt tràn qua các tỉnh phên dậu của Tổ quốc. Khói lửa ngút trời, đạn pháo cày xới nát từng tấc đất, từng vạt rừng biên cương.

Đối mặt với sức tấn công vũ bão và lực lượng đông gấp chục lần của kẻ thù, những người lính biên phòng, bộ đội địa phương và dân quân tự vệ đã không hề nao núng. Trong những đội hình bám trụ kiên cường ấy, có người chiến sĩ Hoàng Trung Tanh. Anh cùng đồng đội được giao nhiệm vụ chốt giữ những điểm cao huyết mạch, kiên quyết không cho quân thù tiến sâu vào nội địa.

Trận chiến trên các điểm cao diễn ra vô cùng khốc liệt và đẫm máu. Địch cậy thế đông người, hết lớp này ngã xuống, lớp khác lại hò hét xông lên hòng tràn ngập trận địa. Dưới chiến hào bùn đất trộn lẫn máu tươi, Hoàng Trung Tanh và những người lính Việt Nam vẫn bình tĩnh siết cò. Từng loạt đạn đanh thép quật ngã những toán quân xâm lược. Khi hết đạn, các anh dùng lựu đạn, lưỡi lê, báng súng, thậm chí dùng đá để đánh giáp lá cà, quyết bám trụ trận địa đến hơi thở cuối cùng.

Giữa vòng vây trùng trùng điệp điệp, không có lực lượng tiếp viện, không khoan nhượng và không lùi bước, người chiến sĩ Hoàng Trung Tanh đã anh dũng ngã xuống. Máu của anh tuôn trào, thấm đẫm vào từng tấc đất, gốc cây, vách đá của miền biên viễn. Anh ra đi khi đất nước vẫn còn vang tiếng súng, nhưng sự hy sinh lẫm liệt của anh đã góp phần làm chậm bước tiến của quân thù, tạo bức tường thành vững chắc bảo vệ sinh mệnh cho hàng vạn đồng bào phía sau rút lui an toàn.

Trận chiến năm 1979 là một trong những trang sử bi tráng nhất của thế kỷ 20. Những người lính như liệt sĩ Hoàng Trung Tanh đã nằm lại mãi mãi ở tuổi thanh xuân rực rỡ nhất. Không có nhiều ghi chép đồ sộ về các anh, nhưng những chốt gác rực lửa năm ấy vĩnh viễn là một đài tưởng niệm bất tử. Máu của các anh đã hóa thành cột mốc thiêng liêng, khẳng định một chân lý thép: Bất kỳ kẻ thù nào, dù tàn bạo và đông đảo đến đâu, hễ đụng đến bờ cõi thiêng liêng của Đại Việt đều sẽ phải trả giá bằng sự thất bại thảm hại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn