LỜI THỀ TRÊN ĐỈNH CAO – “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!” p3
Trong những trang sử vàng chói lọi của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có những câu nói đã trở thành bất tử, trở thành tiếng kèn xung trận thôi thúc hàng triệu trái tim yêu nước. Giữa khói lửa ngùn ngụt của bầu trời Quảng Bình những năm 1964, lời hô dõng dạc: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” của người con ưu tú Nguyễn Viết Xuân đã tạc vào không gian một biểu tượng về ý chí quật cường, không bao giờ khuất phục trước sức mạnh bạo tàn của kẻ thù.
Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống khi tuổi đời mới chỉ 31, cái tuổi đẹp nhất của sự cống hiến. Anh ra đi, nhưng câu nói ấy đã trở thành kim chỉ nam cho các thế hệ chiến sĩ phòng không – không quân sau này. Di sản anh để lại không chỉ là một danh hiệu Anh hùng, mà là một ngọn lửa rực cháy về lòng dũng cảm.
Ngày nay, khi đứng giữa vùng trời Quảng Bình yên ả, nhìn những cánh đồng xanh ngắt, ta vẫn như nghe đâu đây tiếng hô vang vọng của người anh hùng năm ấy. Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân sẽ mãi là một "đóa hoa lửa" rực rỡ nhất, nhắc nhở chúng ta về giá trị của mỗi tấc đất, mỗi khoảng trời hòa bình được đổi bằng máu và sự hy sinh phi thường của cha ông.



