LỜI THỀ TRÊN ĐỈNH LÃNG THẮNG
LỜI THỀ TRÊN ĐỈNH LÃNG THẮNG
Mùa đông năm 1984, thung lũng Vị Xuyên chìm trong lớp sương mù dày đặc và cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi đá Hà Giang. Nơi đây, cao điểm 685 — được những người lính gọi bằng cái tên đầy xót xa là "Lò vôi thế kỷ" — đang phải gồng mình hứng chịu hàng ngàn quả đạn pháo mỗi ngày. Đất đá trên đỉnh núi bị bắn phá đến mức xay ra thành bột trắng xóa như vôi nung.
Trong một hang đá hẹp nằm chênh vênh bên sườn cao điểm, Sơn — chiến sĩ thông tin 21 tuổi, quê ở vùng quê trung du Phú Thọ — đang cố gắng nối lại đường dây cáp tín hiệu bị đạn pháo làm đứt. Đôi bàn tay anh sưng cồng, rướm máu vì tảng đá nhọn và cái lạnh thấu xương, nhưng đôi mắt vẫn không rời cuộn dây trên tay.
Ngồi ngay cửa hang, gác khẩu súng AK lên gờ đá là Mây — cô gái dân tộc Tày thuộc đội quân y dã chiến. Mây kém Sơn hai tuổi, nét mặt thanh tú nhưng đôi mắt ẩn chứa sự kiên cường của con gái miền sơn cước. Mây vừa từ tuyến sau leo núi tiếp tế băng gạc và lương khô cho chốt.
— Anh Sơn, uống hụm nước nóng này cho đỡ rét — Mây truyền sang cho anh chiếc bình tông nhôm bọc vải dù.
Sơn đỡ lấy bình tông, hơi nóng phả ra làm anh bớt run. Anh mỉm cười, nhìn Mây bằng ánh mắt ấm áp:
— Cảm ơn Mây. Đường lên chốt dốc đứng lại đầy đạn pháo, sao em không ở lại trạm phẫu dưới chân núi?
Mây vừa lấy cuộn băng gạc quấn lại bàn tay rướm máu cho Sơn vừa thỏ thẻ:
— Mấy anh trên chốt giữ từng tấc đất quê em, em ngại gì đường dốc hả anh? Khi nào thắng giặc, em sẽ đưa anh về bản em xem hội Lồng Tồng, nghe hát Then.
Sơn lặng người. Anh rút từ trong túi áo ra một miếng mảnh pháo đã được mài nhẵn góc, khắc hình một cành hoa mận trắng tỉ mẩn bằng mũi dao găm, trao cho Mây.
— Anh mài nó những đêm trực gác. Tặng em làm kỷ niệm. Anh hứa, ra xuân nhất định sẽ về bản em ăn Tết!
Mây đỡ lấy mảnh pháo, chạm nhẹ vào từng đường khắc tỉ mỉ. Giữa chiến trường khói lửa tàn khốc, mảnh thép lạnh lẽo ấy lại mang hơi ấm kỳ lạ của một tình yêu trong trẻo.
Đêm ngày 14 tháng 1 năm 1985, đối phương mở đợt tấn công quy mô lớn nhằm chiếm lại cao điểm. Pháo tầm xa cày xới nát vụn từng thảm đá. Khói thuốc nổ mù mạt, vách đá vôi sạt lở từng mảng lớn chôn vùi nhiều công sự.
Sơn cùng các chiến sĩ thuộc Trung đoàn 982 kiên cường bám trụ. Tiếng súng AK, tiếng lựu đạn nổ đanh gọn vang vọng khắp khe núi. Sơn vừa ôm máy thông tin giữ liên lạc với trung tâm chỉ huy, vừa dùng súng bắn trả những đợt tràn lên của địch.
Đến rạng sáng, đạn dược cạn dần. Sơn bị thương nặng ở chân do mảnh pháo nổ gần. Địch áp sát cửa hang, tiếng hò hét ngày một gần. Sơn nhìn cuộn dây thông tin còn dở dang, rồi áp ống nghe vào tai, hô to bằng tất cả sức lực cuối cùng vào máy đài:
— "Pháo binh nghe rõ! Địch đã tràn lên đỉnh chốt! Hãy bắn thẳng vào vị trí của chúng tôi! Bắn vào chúng tôi đi!"
Cùng lúc đó, Mây từ tuyến cứu thương bên dưới bất chấp nguy hiểm lao lên tìm Sơn. Khi cô tiếp cận được cửa hang, một tiếng nổ dây chuyền khủng khiếp vang lên. Sơn đã chủ động giật chốt quả lựu đạn cuối cùng để cùng hy sinh với toán địch đang xông vào...
Mười năm sau.
Con đường lên dốc Thanh Thủy, Vị Xuyên giờ đây đã phủ một màu xanh của núi rừng và những vườn mận trắng nở hoa mỗi độ xuân về.
Mây — giờ đã là một y sĩ tại trạm y tế xã — đứng trước Đài tưởng niệm nghĩa trang liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Tay cô nắm chặt mảnh pháo mài hình cành hoa mận năm xưa, nay đã bóng hới theo thời gian.
Cô đặt một chùm hoa mận trắng lên bia đá khắc tên Sơn và hàng ngàn đồng đội. Lời thề "Sống bám đá, chết hóa đá" ngày nào vẫn như ngân vang giữa vách núi đá Hà Giang, nhắc nhở thế hệ mai sau về tuổi trẻ của những người lính đã ngã xuống để giữ vững từng mảy đất biên cương của Tổ quốc.


